Một sự hiệp thông không biên giới
Xin chào đón tất cả các bạn đã đến Taizé trong tuần này, đặc biệt từ Pháp và Đức, cũng như từ nhiều quốc gia khác. Thật là niềm vui lớn khi có các tình nguyện viên từ Indonesia, Colombia, Trung Quốc, Nhật Bản, Hoa Kỳ…
Có thể các bạn không nhận ra, nhưng chính các bạn là dấu chỉ của một sự hiệp thông không biên giới trong Đức Kitô, một sự hiệp thông không xóa bỏ con người, văn hóa và ngôn ngữ của chúng ta, nhưng vượt lên trên tất cả để giúp chúng ta hiểu rằng tất cả chúng ta đều được Thiên Chúa yêu thương.
Chúng ta đang ở vào đầu Tuần Thánh, trong đó chúng ta sẽ bước theo Chúa Giêsu từng bước trên con đường hiến dâng mạng sống. Tại sao Người phải chết? Tại sao Người phải chịu đau khổ đến thế? Đó là những câu hỏi khó, nhưng khi nhìn vào các sách Tin Mừng, chúng ta thấy rằng Người không ngừng phục vụ và yêu thương, ngay cả khi đối diện với sự khước từ và án kết bất công.
Chính như thế, Chúa Giêsu tỏ cho chúng ta dung mạo của Thiên Chúa. Người không đứng ở vị thế quyền lực, dù đó là điều thuộc về Người, nhưng tự hiến hoàn toàn, không tính toán, ngay cả phải trả giá bằng chính mạng sống mình. Người giúp chúng ta hiểu rằng không gì có thể tách chúng ta ra khỏi tình yêu của Thiên Chúa. Đó chính là điều chúng ta sẽ cử hành trong lễ Phục sinh.
Và vào ngày kia, Chúa nhật Lễ Lá, chúng ta có thể nếm trước niềm vui Phục Sinh. Tất cả chúng ta sẽ cùng nhau quy tụ lúc 9 giờ sáng bên cạnh suối Thánh Stêphanô, nơi các cành lá sẽ được làm phép bởi một nữ tu Tin Lành và một linh mục Công giáo, trong một cử chỉ hiệp nhất thật đẹp trong Đức Kitô.
Trong Thánh lễ, tôi sẽ đọc lời nguyện sau đây:
“Lạy Đức Kitô Giêsu, hiền lành và khiêm nhường trong lòng, Chúa đã không bao giờ tìm kiếm vinh quang chiến thắng. Thế nhưng, khi đám đông tung hô Chúa lúc Chúa tiến vào thành của hòa bình trong ngày Chúa nhật Lễ Lá, dù biết rằng giờ đã gần đến khi Chúa phải đi đến tận cùng của tình yêu mà Chúa đến để tỏ bày cho chúng con, Chúa vẫn đón nhận niềm vui của họ. Xin ban cho chúng con, những người thường phải đối diện với bạo lực và bất lực, ơn biết nhận ra những dấu chỉ của niềm vui Chúa, của sự hiện diện của Chúa, ngay cả khi đêm tối buông xuống. Khi đó, niềm tín thác của đức tin nói với chúng con rằng: cùng với Chúa, đau khổ sẽ không bao giờ có tiếng nói cuối cùng.”
Làm thế nào chúng ta có thể nhận ra những dấu chỉ sự hiện diện của Đức Kitô trong một thời điểm mà chúng ta bị chấn động sâu sắc trước những gì đang xảy ra trên thế giới? Đó chính là thách đố mà anh chị em mang theo sau khi rời Taizé. Điều đó sẽ không dễ dàng, nhưng cùng nhau trong các nhóm tuyên úy và nhóm giới trẻ, anh chị em có thể nâng đỡ nhau.
Tôi muốn chia sẻ với các bạn về một cuộc gặp gỡ đã diễn ra với những người thuộc một tôn giáo khác trong vùng của chúng tôi. Tôi đã mời Yosuke, một bạn trẻ tình nguyện viên của chúng tôi, kể lại cho chúng ta điều đã xảy ra:
“Tôi là một trong những người được mời đến thăm thánh đường Essalem tại Mâcon, không xa đây lắm. Và khi chúng tôi đến nơi, tôi lập tức cảm nhận được một điều mà tôi chỉ có thể diễn tả là được đón tiếp trọn vẹn.Họ tự hào giới thiệu cho chúng tôi nơi cầu nguyện và học hỏi của họ, và thậm chí còn mời chúng tôi hiện diện trong giờ cầu nguyện của họ. Không phải để tham gia vào lời cầu nguyện của họ, nhưng chỉ để ở đó với họ, bởi vì họ muốn chia sẻ với chúng tôi không gian thân mật này. Và dù truyền thống và tập quán của họ rất khác với những gì chúng ta làm ở đây, nhưng người ta vẫn có thể cảm nhận rằng tất cả đều phát xuất từ cùng một nguồn mạch của tình yêu, niềm hy vọng và lòng nhân hậu.Họ chia sẻ với chúng tôi rằng, đối với họ, tôn trọng khách là tôn trọng chính Thiên Chúa. Tôi hiểu điều đó có nghĩa gì khi họ mời chúng tôi dùng bữa. Ngay cả trong tháng Ramadan của họ, họ vẫn dành thời gian chuẩn bị một bữa ăn tuyệt vời với rất nhiều món khác nhau. Thật ngon, thậm chí còn ngon hơn rất nhiều so với những gì chúng tôi có thể chuẩn bị trong Nhà Bếp Lớn cho tất cả anh chị em.Đối với họ, tôn trọng khách là tôn trọng Thiên Chúa. Và đúng vậy, tôi thực sự cảm thấy mình được trân trọng.”
Và thứ Bảy vừa qua, một nhóm từ thánh đường này cũng đã đến thăm chúng tôi tại Taizé. Sự hiện diện của những người bạn Hồi giáo từ Mâcon là một niềm vui lớn. Trong bầu khí lắng nghe và chia sẻ lẫn nhau, chúng tôi nhận ra rằng, vượt lên trên những khác biệt giữa chúng ta, vẫn có một nhân tính chung giúp chúng ta có thể cùng nhau xây dựng điều gì đó.
Trong các sách Tin Mừng, Chúa Giêsu đã gặp gỡ những người thuộc các tôn giáo khác. Người lắng nghe họ và đôi khi còn học hỏi từ họ. Vì thế, cuộc gặp gỡ này đưa chúng ta vào chính sự hiện diện của Đức Kitô, Đấng mở ra cho chúng ta một sự hiệp thông với mọi người, dẫn chúng ta đến việc đón nhận bình an mà Người ban tặng. Các bạn đã từng có những kinh nghiệm như thế chưa? Anh chị em có thể làm cho những cuộc gặp gỡ trong tình bạn như vậy trở thành hiện thực không?
Xin mời các bạn đến tham dự vào tối thứ Sáu lúc 20 giờ, khi chúng ta cầu nguyện trong thinh lặng cho hòa bình trên thế giới. Chúng ta không thể quên những đau khổ tại các quốc gia đang chìm trong chiến tranh. Các tu huynh của chúng tôi vừa trở về từ Ukraine, và những chuyến thăm viếng tại đó sẽ còn tiếp tục. Những người khác sẽ lên đường đến Libăng, Israel và Bờ Tây sau lễ Phục sinh. Những người bạn Sudan của chúng tôi nhắc chúng ta về những kinh hoàng đang diễn ra tại đất nước họ, và ngày mai, theo sáng kiến của phong trào Pax Christi, sẽ có một ngày cầu nguyện cho Sudan. Việc cầu nguyện trong thinh lặng là dấu chỉ của lòng khao khát hòa bình mà chúng ta hằng mong đợi.
Và vào cuối năm, từ ngày 28 tháng 12 đến ngày 1 tháng 1, tất cả các bạn được mời gọi đến Paris và vùng Île-de-France để tham dự cuộc gặp mặt châu Âu, theo lời mời của Đức Tổng Giám mục Paris và các giám mục trong giáo tỉnh, cùng với các vị lãnh đạo Tin Lành và Chính Thống. Cuộc gặp gỡ này cũng sẽ là một dấu chỉ cho niềm khao khát hòa bình và tình huynh đệ trong gia đình nhân loại, vâng, cho một niềm hy vọng vượt trên mọi hy vọng.
Publié le 16 thg 4, 2025