Senegal

Các anh em đã đến Senegal vào đầu năm 1993, theo lời mời của Đức Hồng y Thiandoum, lúc đó là Tổng Giám mục Dakar. Trực giác của Thầy Roger là chúng tôi nên lập một huynh đệ đoàn nhỏ của cộng đoàn tại một đất nước Hồi giáo ở Châu Phi hạ Sahara (chính thức, ở Senegal chỉ có khoảng 5% Kitô hữu), dù khi ấy căng thẳng quanh Hồi giáo mới chỉ bắt đầu xuất hiện trên thế giới.

Các anh em định cư trong một khu lao động lớn ở Dakar, để sống đời cộng đoàn với cầu nguyện, đón tiếp và chia sẻ. Sự đón nhận từ hàng xóm, ban đầu còn dè dặt, đã nhanh chóng trở nên ấm áp và tin tưởng. Ngôi nhà mở cửa mỗi ngày đón các em nhỏ trong khu đến sinh hoạt bổ trợ cho việc học ở trường. Các em được các thiếu niên trông nom, và chính các em thiếu niên cũng nhận được hỗ trợ cho việc học của mình. Các bạn thanh niên cũng đến học tập và suy nghĩ. Một số phụ nữ đến làm việc may mặc, và đã tìm được đầu ra cho công việc này.

Tùy theo số lượng và khả năng của các anh em, đã và đang có nhiều hoạt động khác nhau với người tị nạn và di dân, tù nhân và người sống với AIDS, với sự quan tâm đặc biệt dành cho những người túng thiếu nhất và những người ít nhiều bị gạt ra bên lề.

Giáo hội địa phương đã rộng lòng đón nhận các anh em, và họ dấn thân theo nhiều cách: tổ chức các buổi cầu nguyện, các chương trình đào tạo, kiến trúc. Nhưng điều cốt yếu nhất vẫn là sự hiện diện của họ trong khu xóm, lắng nghe và đôi khi trợ giúp trước bao vấn đề tái diễn: sức khỏe, công việc, và cả chuyện mưu sinh, trong lúc những người dễ bị tổn thương nhất cảm nhận trực tiếp tác động của khủng hoảng kinh tế và đã đến giới hạn của sức mình.

Việc cầu nguyện chung được nuôi dưỡng và khích lệ nhờ bén rễ trong đời sống của khu xóm. Nó cũng được nâng đỡ bởi sự tham gia đều đặn của nhiều thiếu nhi, giới trẻ và một số người lớn trong các Kitô hữu của khu vực.

Thiếu vệ sinh dẫn đến nhiều bệnh tật, thất nghiệp khiến đời sống bấp bênh, các vấn đề gay gắt về giáo dục, chưa kể AIDS và tình trạng bất an ngày càng gia tăng. Mọi người có rất ít nguồn lực để đối mặt với tất cả những điều đó. Tinh thần liên đới nổi tiếng của đại gia đình Châu Phi đang rạn nứt. Nhất là ở đô thị, xã hội truyền thống đã tan vỡ, kết cấu xã hội bị xé nát, và “nhà nước phúc lợi của người nghèo” theo kiểu xưa không còn nữa.