Những nguời hành hương hy vọng, những người hành hương hoà bình
Thứ Bảy, ngày 30 tháng 8 năm 2025 | Tuần Suy niệm 2025
Khi người đàn ông được chữa lành cứ níu lấy ông Phêrô và ông Gioan, nên toàn dân rất kinh ngạc, chạy ùa tới các ông tại hành lang gọi là hành lang Salômôn. Thấy vậy, ông Phêrô lên tiếng nói với dân: “Thưa đồng bào Ítraen, sao lại ngạc nhiên về điều đó, sao lại nhìn chúng tôi chằm chằm, như thể chúng tôi đã làm cho người này đi lại được, nhờ quyền năng riêng hay lòng đạo đức của chúng tôi? Thiên Chúa của các tổ phụ Ápraham, Ixaác và Giacóp, Thiên Chúa của cha ông chúng ta, đã tôn vinh Tôi Trung h của Người là Đức Giêsu, Đấng mà chính anh em đã nộp và chối bỏ trước mặt quan Philatô, dù quan ấy xét là phải tha. Anh em đã chối bỏ Đấng Thánh và Đấng Công Chính, mà lại xin ân xá cho một tên sát nhân. Anh em đã giết Đấng khơi nguồn sự sống, nhưng Thiên Chúa đã làm cho Người trỗi dậy từ cõi chết: về điều này, chúng tôi xin làm chứng. Chính nhờ lòng tin vào danh Người, mà danh Người đã làm cho kẻ anh em nhìn và biết đây trở nên cứng cáp; chính lòng tin Người đã ban cho anh này được khỏi hẳn như thế, ngay trước mắt tất cả anh em..” (Cv 3,11-16)
Từ đầu tuần đến nay, chúng ta đã cùng nhau nói và suy tư về niềm hy vọng. Nhà thơ Charles Péguy đã viết về nhân đức hy vọng: “Hy vọng là một bé gái nhỏ, chẳng là gì cả… Thế nhưng chính bé gái nhỏ này sẽ vượt qua các thế giới. Chính em sẽ dẫn dắt các Nhân đức và các thế giới. Một ngọn lửa sẽ xuyên thủng bóng tối vĩnh cửu.”
Hôm nay, khi lắng nghe bài đọc từ sách Công vụ Tông đồ, chúng ta được mời gọi trở thành những người hành hương của hy vọng. Cảnh tượng được mô tả thật khác thường: một người bị bại liệt, vốn thường ăn xin nơi cửa Đền Thờ, đã bám lấy Phêrô và Gioan sau khi được chữa lành. Dân chúng kinh ngạc, nhưng ông Phêrô hỏi họ: “Sao anh em lại ngạc nhiên?” Ông nói như thể điều vừa xảy ra là hoàn toàn tự nhiên. Rồi ông bắt đầu giải thích ý nghĩa của những biến cố gần đây: cuộc xét xử, án kết, cái chết và sự phục sinh của Chúa Giêsu. Nói cách khác, ông loan báo cốt lõi của đức tin Kitô giáo, điều chúng ta gọi là Kerygma. Và ông nói: “Chúng tôi là chứng nhân của những điều đó” (c.15).
Ông Phêrô nhắc lại rằng chính dân Israel đã nộp Chúa Giêsu để bị giết và đã chối bỏ Người. Chính Phêrô này, giờ đây nói cách mạnh mẽ và rõ ràng, là người đã nghi ngờ khi đi trên mặt nước và bắt đầu chìm (x. Mt 14,30); là người đã ngủ quên và bỏ mặc Đức Giêsu trong giờ thử thách (x. Mt 26,40); là người đã chạy trốn khi Đức Giêsu bị bắt (x. Mc 14,50); và là người đã chối Người ba lần khi mạng sống mình bị đe dọa (x. Mt 26,69-74; Lc 22,54-60).
Và giờ đây, ông lại nói rằng họ là chứng nhân về công trình của Thiên Chúa nơi Đức Giêsu. Làm sao một chứng tá như thế có thể đáng tin?
Ông Phêrô, cũng như các môn đệ khá – và như chính chúng ta – đã trải qua những thời khắc khó khăn trên hành trình theo Đức Giêsu. Không phải lúc nào cũng dễ dàng để tiếp tục tin tưởng khi đối diện với thử thách. Ông đã phải đối diện với những nỗi sợ và những bóng tối nội tâm của mình để trở thành một chứng nhân đích thực cho quyền năng của Thiên Chúa.
Ông biết rõ rằng mình đã phải kêu lên danh Chúa Giêsu để được cứu khỏi chìm (x. Mt 14,30). Và chính Chúa Giêsu đã đưa tay ra nắm lấy ông. Phêrô vẫn nhớ với nỗi buồn về ba lần ông chối Thầy. Nhưng ông cũng không kìm được những giọt nước mắt vui mừng khi ba lần tuyên xưng tình yêu của mình đối với Đức Kitô phục sinh: “Lạy Chúa, Thầy biết con yêu mến Thầy!” (x. Ga 21,15-19). Phêrô ý thức sâu xa rằng ông không phải là Thiên Chúa. Ông không có quyền năng riêng. Nhưng ông đón nhận lời mời gọi làm chứng cho quyền năng của Thiên Chúa trong cuộc đời mình và trong đời sống của người khác.
Cũng như ông, chúng ta không cần phải hoàn hảo hay có những khả năng phi thường để loan báo Tin Mừng hy vọng. Trong một thế giới bị tổn thương bởi bạo lực, chiến tranh và bất công, chúng ta có thể kiên vững trong đức tin và niềm hy vọng vào Chúa Giêsu. Chính với câu chuyện đời mình, đầy những thăng trầm, chúng ta có thể trở thành chứng nhân cho sức mạnh của tình yêu. Chúng ta không cần phải làm những điều vĩ đại.
Tối nay, trong giờ cầu nguyện ban tối, mỗi người chúng ta sẽ nhận một ngọn nến nhỏ được thắp sáng từ người khác. Chúng ta được mời gọi trao lại ngọn lửa ấy cho một người khác. Và khi ngọn lửa dần tắt đi -vì lý do an toàn - chúng ta được mời gọi trở nên chính ánh sáng nhỏ bé ấy. Có thể việc trao ngọn lửa cho chỉ một người xem ra thật nhỏ bé. Nhưng khi mỗi người đều làm như vậy, cả nhà thờ sẽ được chiếu sáng. Và thế giới cũng vậy, nếu chúng ta chia sẻ ngọn lửa hy vọng nhỏ bé của mình.
“Một ngọn lửa sẽ xuyên thủng bóng tối vĩnh cửu.”
Câu hỏi chia sẻ
- Tôi đã từng kinh nghiệm một sự biến đổi nhờ đức tin chưa - một điều gì đó giải thoát tôi khỏi sợ hãi hoặc giúp tôi vượt qua cảm giác tê liệt?
- Làm thế nào tôi có thể làm chứng cách cụ thể cho niềm hy vọng và tình yêu trong thế giới quanh tôi?
- Tôi có thể nói những lời nào hoặc thực hiện những hành động nào để mang ánh sáng đến cho cuộc sống của người khác?
Publié le 30 thg 8, 2025