Hành trình của Đức Maria đến với Niềm Hy vọng
Thứ Năm, ngày 13 tháng 8 năm 2026
Hôm qua, chúng ta đã có thể quan sát hiện tượng nhật thực một phần. Đó là một khoảnh khắc đẹp đến lạ thường, khi chúng ta cảm nhận được phần nào sự kỳ diệu của công trình sáng tạo tuyệt vời của Thiên Chúa, trong đó chúng ta cũng là một phần. Một Thánh vịnh nói: “Trời xanh tường thuật vinh quang Thiên Chúa, không trung loan báo việc tay Người làm.” Cùng với những vì sao băng mà chúng ta đã nhìn thấy trong những ngày qua, tôi nghĩ nhiều người trong chúng ta đã cảm nhận được phần nào sự kỳ diệu này.
Mặc dù chúng ta lo lắng về biến đổi khí hậu, sự suy giảm đa dạng sinh học và liệu một cuộc chuyển đổi sinh thái có còn khả thi hay không, chúng ta không bao giờ được đánh mất cảm thức ngỡ ngàng trước tất cả những gì chúng ta nhìn thấy trong công trình tạo dựng. Điều này có thể khích lệ chúng ta khi đưa ra những lựa chọn trong cuộc sống, nhằm chăm sóc ngôi nhà chung của chúng ta.
Trong ít phút nữa, Izu từ Myanmar sẽ nói đôi lời với chúng ta, nhưng trước hết, tôi muốn nói đôi điều về lễ kính Đức Maria mà chúng ta sẽ cử hành vào thứ Bảy.
Lễ Đức Mẹ Hồn Xác Lên Trời là một lễ của niềm hy vọng dành cho toàn thể nhân loại. Nhờ lắng nghe Thiên Chúa và qua sự đơn sơ trong lời “xin vâng” với Thiên Chúa, Đức Maria đã đón nhận Chúa Giêsu và trao ban Người cho thế giới. Mẹ tin rằng không có gì là không thể đối với Thiên Chúa, và khi gặp người chị họ là bà Êlisabét, Mẹ đã cất lời ca ngợi tình yêu thương xót của Thiên Chúa, tình yêu có thể biến đổi thế giới khi chúng ta để cho tình yêu ấy biến đổi chính cuộc đời mình.
Đức Maria đã ở bên Chúa Giêsu trong từng giai đoạn của sứ vụ trần thế của Người, từ thời thơ ấu cho đến tận cái chết trên thập giá. Mẹ đã ở cùng các môn đệ trong căn phòng tại Giêrusalem vào ngày lễ Ngũ Tuần, khi họ chờ đợi Chúa Thánh Thần ngự đến và khi cộng đoàn mới của những người tin được khai sinh.
Theo cách này, Đức Maria trở nên mẫu gương cho tất cả chúng ta, những người muốn lắng nghe Thiên Chúa, khao khát đón nhận Chúa Giêsu, mong muốn ở với Người trong từng bước hành trình của Người, ước ao được Chúa Thánh Thần hướng dẫn và bước vào mầu nhiệm hiệp thông là Thân Thể Đức Kitô, tức là Hội Thánh.
Tuần này, có người hỏi tôi: “Điều gì xảy ra sau khi chúng ta chết?" Tôi cố gắng thành thật và nói rằng tôi không biết, nhưng Chúa Giêsu đã hứa rằng bất cứ ai tin vào Người thì sẽ được sống đời đời (Ga 6,40). Chúng ta không thể suy đoán về việc sự sống sau cái chết có ý nghĩa như thế nào. Sau cùng, chúng ta chỉ có thể tín thác vào những lời hứa mà Chúa Giêsu đưa ra và sống bằng niềm hy vọng vốn đã trở nên hiện thực ngay từ bây giờ, trong khi chúng ta chờ đợi những lời hứa ấy được thực hiện.
Sự phục sinh của Chúa Giêsu cho chúng ta biết rằng sự chết sẽ không bao giờ có lời sau cùng. Tình yêu của Thiên Chúa mạnh hơn sự chết. Nếu truyền thống cho chúng ta biết rằng Đức Maria đã được đưa cả hồn lẫn xác vào sự sống vĩnh cửu sau khi qua đời, thì Mẹ không phải là điểm kết thúc của câu chuyện. Lễ kính Mẹ là một dấu chỉ hướng chúng ta về Đức Kitô và về niềm hy vọng phục sinh được trao ban cho tất cả chúng ta. Lời “xin vâng” của Mẹ đối với Thiên Chúa cũng là lời “xin vâng” đối với những lời hứa của Thiên Chúa được thể hiện nơi Chúa Giêsu. Khi chúng ta nói lời “xin vâng” với những lời hứa ấy, chúng đổi mới niềm hy vọng của chúng ta.
Izu chia sẻ:
Chào buổi tối mọi người. Tôi tên là Izu. Tôi đến từ Myanmar, thuộc khu vực Đông Nam Á. Khi được mời chia sẻ về Đức Maria, thành thật mà nói, tôi không biết mình có thể nói gì, nhưng tôi đã dành thời gian để suy ngẫm về cuộc đời của Mẹ và về chính kinh nghiệm của mình, và đây là chút suy niệm đã đến với tâm hồn tôi.
Khi nghĩ về Đức Maria, tôi không chỉ nghĩ đến Mẹ như là Mẹ của Đức Giêsu. Tôi nghĩ đến Mẹ như một người phụ nữ trẻ đã tín thác vào Thiên Chúa mà không biết tương lai sẽ ra sao. Khi thiên thần loan báo cho Mẹ kế hoạch của Thiên Chúa, Đức Maria không có tất cả các câu trả lời – Mẹ chỉ đơn sơ thưa “xin vâng”. Hành trình của Mẹ không dễ dàng, nhưng Mẹ vẫn tiếp tục tín thác vào Thiên Chúa.
Đối với tôi, đây là một trong những điều đẹp nhất nơi Mẹ: Mẹ dạy tôi rằng đức tin không phải lúc nào cũng có nghĩa là hiểu được mọi sự. Đôi khi, đức tin có nghĩa là tín thác vào Thiên Chúa và bước đi bước tiếp theo, ngay cả khi tôi sợ hãi. Là một người Công giáo đến từ Myanmar, tôi lớn lên cùng với việc nghe nói về Đức Maria và cầu nguyện với Mẹ, nhưng khi trải qua những khó khăn của cuộc sống, tôi bắt đầu hiểu Mẹ theo một cách riêng tư và sâu sắc hơn.
Myanmar đang phải chịu đựng xung đột và nội chiến, và nhiều người đang sống trong sợ hãi, bất định, phải rời bỏ nơi ở và xa cách những người thân yêu. Tôi đã chứng kiến đau khổ có thể làm thay đổi cuộc sống của con người và khiến những người trẻ phải đặt câu hỏi về tương lai của mình. Đôi khi, khi nhìn thấy quá nhiều đau khổ xung quanh, tôi tự hỏi: “Thiên Chúa ở đâu?” và “Tôi có thể làm gì?”
Trong những lúc ấy, Đức Maria trở nên đặc biệt có ý nghĩa đối với tôi. Mẹ nhắc tôi nhớ đến một người mẹ không bỏ chạy khi con mình đau khổ – Mẹ vẫn ở lại. Dưới chân thập giá, Đức Maria không thể cất đi đau khổ của Đức Giêsu, nhưng Mẹ đã ở lại với Người. Đối với tôi, đây là một hình ảnh đầy sức mạnh cho Myanmar: ngay cả khi chúng ta không thể lập tức thay đổi hoàn cảnh, chúng ta vẫn có thể chọn ở lại với những người đang đau khổ, lắng nghe, quan tâm và hy vọng.
Tại đây, ở Taizé, được bao quanh bởi những người đến từ nhiều quốc gia và thuộc các truyền thống Kitô giáo khác nhau, tôi tin rằng Đức Maria có thể nói với tất cả chúng ta – không chỉ như một lòng sùng kính Công giáo, nhưng như một chứng nhân của đức tin, lòng can đảm và niềm hy vọng. Câu chuyện của Mẹ nhắc chúng ta rằng nói lời “xin vâng” với Thiên Chúa có thể dẫn chúng ta vào một hành trình đầy bất định, nhưng chúng ta không phải bước đi một mình. Tôi cầu nguyện để Đức Maria nhắc nhở người dân Myanmar, và tất cả những ai đang đau khổ trên khắp thế giới, rằng họ không bị lãng quên. Và tôi cầu nguyện để tất cả chúng ta nơi đây trở thành những người biết ở gần những ai đang đau khổ, và trở thành những khí cụ của hòa bình. Xin chân thành cảm ơn mọi người.
Thật giống như một phép lạ khi bạn có thể ở đây với chúng ta từ Myanmar. Chúng ta cầu nguyện cho đất nước của bạn. Tình hình tại Ukraine, Libăng, Palestine, Iran và toàn bộ Trung Đông, một cách chính đáng, thu hút sự chú ý của chúng ta, nhưng chúng ta cũng không được quên những quốc gia như Myanmar, Sudan, Nam Sudan, Haiti và Nicaragua, nơi chiến tranh cũng đang hoành hành và gây ra những đau khổ lớn lao.
Chúa nhật này sẽ là 21 năm kể từ ngày Thầy Roger qua đời. Thầy đến Taizé vào năm 1940, khi mới 25 tuổi, trong thời Thế chiến thứ Hai. Thầy rời Thụy Sĩ trung lập và bắt đầu bằng việc đón tiếp những người tị nạn, trong đó có một số người Do Thái, lúc đầu sống một mình. Sau chiến tranh, những người anh em đầu tiên đến cùng với Thầy, và Thầy có thể phục vụ những tù binh chiến tranh người Đức bị giam giữ trong một trại ở thung lũng gần đó.
Năm ngoái, khi tôi ở Rôma cùng với một số người anh em nhân dịp Năm Thánh Giới Trẻ, một phụ nữ đến từ Gaza đã đến gặp tôi và hỏi liệu chúng tôi có thể sáng tác một bài hát với những lời trong Thánh vịnh 85: “Tín nghĩa ân tình nay hội ngộ, hòa bình công lý đã giao duyên.” Tuần này, chúng ta đã hát một phiên bản đầu tiên của bài hát này. Xin anh chị em nhớ đến những người đang sống trong các hoàn cảnh chiến tranh khi hát bài này.
Vì vậy, xin hãy đến và cùng tham dự với chúng tôi vào tối mai lúc 8 giờ, khi chúng ta thinh lặng cầu nguyện cho hòa bình trong thế giới đầy bất an của chúng ta. Cũng chính Thánh vịnh ấy nói: “Tôi lắng nghe Thiên Chúa là Chúa Thượng, Người phán bảo sao đây? Chẳng phải lời Người phán bảo là lời chúc bình an?” Khi trở về nhà, xin anh chị em tiếp tục cầu nguyện cho hòa bình, ngay cả trong thinh lặng, bởi thật khó tìm được những lời để diễn tả điều chúng ta cảm nhận.
Chúng ta cũng nhớ đến người dân Colombia trong hậu quả của trận động đất đã xảy ra tại đất nước họ trong tuần này.
Sau cùng, tôi muốn mời Ania nói đôi lời về cuộc gặp gỡ châu Âu tại Łódź:
Nếu tôi có thể nói với các bạn một điều về Łódź, và lý do tại sao việc mỗi người trong các bạn – các bạn, những người từ Taizé – đến Łódź lại quan trọng đối với chúng tôi, thì đó chính là về trái tim.
Trái tim của Łódź chính là tinh thần đại kết. Trong huyết quản của chúng tôi tuôn chảy sự hiệp nhất, đối thoại và cởi mở. Thành phố của chúng tôi đã không thể được xây dựng nếu không có sự hiệp nhất trong khác biệt – người Do Thái, người Tin Lành, Chính Thống giáo và Công giáo đã cùng nhau xây dựng nên một điều có sức ảnh hưởng lớn lao.
Vì thế, chúng tôi thực sự mong muốn từng người trong các bạn cảm thấy được chào đón khi đến đây. Các gia đình Ba Lan sẽ dang rộng vòng tay chào đón các bạn, với những nụ cười thật tươi, những bàn ăn đầy ắp những món ăn NGON TUYỆT, nhưng trên hết là những trái tim ấm áp.
Các bạn của tôi và những người trẻ Łódź đang chờ đợi các bạn – đừng làm chúng tôi thất vọng nhé! Hẹn gặp các bạn tại Łódź!