Paris 2025-26

Suy niệm hằng ngày của Thầy Matthew

Tomek Bickersteth

Các suy niệm hằng ngày được Thầy Matthew chia sẻ mỗi tối tại Paris, từ ngày 29 đến 31 tháng 12.

 

Thứ Hai, ngày 29 tháng 12

Chào mừng tất cả các bạn, những người đã đến từ khắp Châu Âu và cả những nơi xa hơn nữa, để cùng quy tụ với chúng tôi trong bốn ngày cầu nguyện và chia sẻ tại Paris và vùng phụ cận.

Tôi muốn bày tỏ niềm vui của chúng tôi trước sự hiện diện của một ngàn bạn trẻ Ukraina đã đến để cùng sống những ngày này với chúng tôi. Đối với chúng tôi các bạn là một dấu chỉ của niềm hy vọng hòa bình mà tất cả chúng ta đều mang trong lòng. « Ми з вами » (me zvami) – “chúng tôi ở cùng các bạn!”

Các bạn đã đến từ hôm qua và được các gia đình trong các cộng đoàn địa phương đón tiếp. Nhân danh các anh em của tôi, tôi xin chân thành cảm ơn tất cả các gia đình đã mở cửa đón các bạn. Sự đón tiếp này là một dấu chỉ mạnh mẽ phát xuất trực tiếp từ cốt lõi của Tin Mừng: trao ban và đón nhận lòng hiếu khách đơn sơ, không điều kiện, phản chiếu phần nào tình yêu của Thiên Chúa. Điều đó bao hàm niềm vui được gặp gỡ nhau và cảm nhận mình là một phần của gia đình.

Khi Chúa Giêsu hỏi những người muốn theo Người: “Các anh tìm gì?”, họ đáp lại: “Thầy ở đâu?” Rồi họ đến với Chúa Giêsu và ở lại với Người suốt ngày hôm đó. Người cũng hỏi mỗi người chúng ta: “Con tìm gì?” Hãy giữ câu hỏi ấy trong lòng trong những ngày này, để cho một câu trả lời dần nảy sinh nơi các bạn.

Tối nay, chúng ta cầu nguyện tại nhiều nhà thờ trong thành phố Paris và tại các nhà thờ chính tòa của Créteil, Évry, Nanterre và Saint-Denis. Sáng mai, các bạn sẽ tiếp tục chương trình tại các cộng đoàn địa phương trước khi trở về Paris để tham dự giờ cầu nguyện ban trưa như hôm nay. Sau các hội thảo buổi chiều, tất cả chúng ta sẽ cùng quy tụ để cầu nguyện buổi tối tại Cung thể thao Accor-Arena, Paris-Bercy.

Thứ Ba, ngày 30 tháng 12

Thật tốt đẹp biết bao khi tất cả chúng ta cùng ở bên nhau như anh chị em! Trong những ngày vừa qua, chúng ta đã tản mác khắp Paris và vùng phụ cận, được đón tiếp để cầu nguyện trong các nhà thờ thuộc những truyền thống Kitô giáo khác nhau. Giờ đây, chúng ta có thể cầu nguyện tại cùng một nơi, như một dấu chỉ hữu hình của sự hiệp nhất của chúng ta trong Đức Kitô, giữa tất cả sự đa dạng của chúng ta.

Tôi vừa trở về từ Ukraina vài ngày trước. Tôi đã đón mừng lễ Giáng sinh tại đó. Một người anh em của tôi và tôi đã được các Kitô hữu đón tiếp, những người đang làm hết sức mình để lắng nghe và ở bên cạnh những ai đang phải chịu đau khổ vì chiến tranh. Bằng cách đó, họ đang mang lại sự nâng đỡ cụ thể cho những người có nhà cửa bị phá hủy, bằng cách giúp họ tái tạo lại một mái ấm. Chúng tôi đã cầu nguyện trên phần mộ của những người đã hiến dâng mạng sống mình để bảo vệ tự do của quê hương họ.

Khi các Kitô hữu nỗ lực để phục vụ tha nhân, chẳng phải họ đang trở thành những người kiến tạo một thế giới công bằng hơn sao, phản ánh tình yêu mà Thiên Chúa dành cho mỗi con người, như men trong bột? Và như thế, Giáo hội trở thành một nơi mà mọi người đều có thể cảm thấy như ở nhà.

Bài Tin Mừng chúng ta vừa nghe nói về ngôi nhà của Thiên Chúa. Thánh Gioan đặt trình thuật này ở khởi đầu sứ vụ công khai của Chúa Giêsu, trong đó Chúa Giêsu xua đuổi những người buôn bán và lật đổ bàn của những người đổi tiền trong Đền Thờ.

Chúa Giêsu làm một cây roi bằng những sợi dây: chúng ta không bao giờ thấy Chúa Giêsu hành động như thế ở bất cứ nơi nào khác. Điều đó có ý nghĩa gì? Một cuộc đấu tranh chống lại sự bất công của một hệ thống kinh tế chăng? Hay là một hành động nhằm khôi phục lại không gian thánh thiêng của Nhà Cha Người? Sau này, các môn đệ của Người sẽ hiểu hành động ấy dưới ánh sáng của một câu trong Thánh vịnh 69 và họ sẽ nhận ra rằng Người đã hành động vì lòng yêu mến đối với ngôi nhà thuộc về Thiên Chúa.

Khi Chúa Giêsu loan báo cái chết và sự phục sinh của Người – “hãy phá hủy đền thờ này, và trong ba ngày ta sẽ dựng lại” – Người mở ra một chân trời mới. Trên đường trở về Galilê, Chúa Giêsu gặp gỡ một người phụ nữ Samari, và chúng ta nhận ra rằng nhờ sự phục sinh của Người, Người trao ban cho chúng ta một sự hiệp thông trong Thần Khí, nơi chúng ta có thể thờ phượng Thiên Chúa như chính mình là và ở bất cứ nơi đâu.

Khi chúng ta cầu nguyện cùng với người khác, chúng ta trở nên ngôi nhà của Thiên Chúa – đền thánh được xây dựng ở bất cứ nơi nào chúng ta gặp nhau nhân danh Đức Kitô – và chúng ta có thể cảm thấy nơi đó như ở nhà. Sự hiệp thông này cũng là một con đường chữa lành và sự sống viên mãn, dẫn chúng ta về Nhà Cha.

Ngày mai, trong giờ cầu nguyện ban trưa, anh chị em sẽ nghe rằng, cho đến hơi thở cuối cùng, Chúa Giêsu vẫn không ngừng kiến tạo một ngôi nhà cho những người Người yêu mến, cho toàn thể nhân loại.

Tại Ukraina, như tôi đã nói, tôi đã thấy những ngôi nhà bị phá hủy, nhưng cũng thấy một sự sống không ngừng được tái sinh, một sự sống từ chối để mình bị dập tắt. Ngôi nhà Châu Âu của chúng ta, được tái thiết sau những vết thương của Thế chiến thứ hai, dường như lại một lần nữa đứng trước cảnh hoang tàn; nhưng liệu chúng ta có sẵn sàng dấn thân cùng với những người nữ và người nam đầy can đảm, những người đang hiến dâng tất cả để ngôi nhà ấy được hồi sinh hay không? Những giá trị thân quý đối với chúng ta vẫn còn hiện diện. Làm sao những giá trị ấy có thể mở rộng chân trời của chúng ta, để chúng ta có thể nhìn xa hơn và cùng nhau xây dựng một ngôi nhà Châu Âu, nơi mọi người đều có thể cảm thấy như ở nhà?

Và điều đó được thực hiện qua những cử chỉ đơn sơ: gặp gỡ, trò chuyện với nhau và lắng nghe nhau, ngay cả khi không thể hiểu hết về người khác, ở những nơi không thể cùng nhau cầu nguyện. Nhờ đó, chúng ta khám phá ra điều đã được trao ban, một thực tại trong đó công lý hiện diện cách sâu đậm, nhưng thường bị che khuất khỏi tầm mắt chúng ta.

Trong nhiều năm qua, Cộng đoàn Taizé của chúng tôi đã thực hiện một cuộc hành hương của niềm tín thác. Thỉnh thoảng, cuộc hành hương này trở nên hữu hình, như lúc này đây trong Cuộc Gặp mặt Châu Âu của chúng ta tại Paris, cũng như tại làng Taizé, với những cuộc gặp gỡ hằng tuần của các bạn trẻ, nơi chúng tôi sẽ rất vui mừng được đón tiếp anh chị em.

Như thế, chúng ta có thể nâng đỡ nhau trên hành trình đức tin hằng ngày, và để cho Đức Kitô không ngừng đặt cho chúng ta câu hỏi: “Anh em tìm gì?”, câu hỏi giúp chúng ta sẵn sàng đối diện với những thách đố mà chúng ta sẽ gặp phải ở bất cứ nơi đâu.

Nhưng Cuộc Gặp mặt Châu Âu tiếp theo của chúng ta sẽ diễn ra ở đâu?

Cuộc gặp mặt ấy sẽ được tổ chức:

tại một quốc gia có 9.296 hồ

tại một thành phố được ghi dấu bởi cuộc gặp gỡ của bốn nền văn hóa khác nhau: Công giáo, Tin Lành, Chính Thống và Do Thái

nơi có hai đội bóng đá rất mạnh

với một cái tên không hề dễ để phát âm

Cuộc Gặp mặt Châu Âu tiếp theo sẽ được tổ chức tại thành phố Łódź, Ba Lan!

Thứ Tư, ngày 31 tháng 12

Trong những ngày vừa qua, anh chị em đã lắng nghe Chúa Giêsu, Đấng hỏi mỗi người chúng ta: “Anh em tìm gì?” Trong cầu nguyện, trong việc chia sẻ và suy tư chung với nhau, cũng như trong sự cô tịch của thinh lặng, câu trả lời nào đã trỗi dậy từ tận sâu thẳm lòng anh chị em?

Ước gì điều anh chị em đã lãnh nhận sẽ đồng hành với anh chị em trong những tuần và những tháng sắp tới, sau cuộc Gặp mặt Châu Âu của chúng ta. Như thế, anh chị em sẽ tiếp tục và đào sâu con đường đã được khởi sự nơi đây, tại Paris và vùng phụ cận.

Cùng đồng hành với những người khác trong các tuyên úy và giáo xứ của chúng ta có thể là một sự nâng đỡ lớn lao, và điều đó song hành với hành trình cá nhân của mỗi người. Chúng ta có sẵn sàng đi sâu hơn nữa vào mầu nhiệm Thân Thể Đức Kitô, là Giáo hội của Người, nơi chúng ta chỉ có thể là một, tất cả cùng nhau hay không? Và làm thế nào chúng ta có thể lắng nghe những khát vọng của những người cảm thấy mình ở xa niềm tín thác nơi Thiên Chúa?

Trong những câu trả lời của chúng ta trước câu hỏi của Chúa Giêsu, tôi nghĩ rằng có một câu trả lời có lẽ là chung cho tất cả chúng ta. Trong Bức thư cho năm 2026, tôi đã viết: “Chúng ta khao khát bình – bình an nội tâm và bình an cho thế giới mà Thiên Chúa yêu thương vô cùng. Thánh Ambrôsiô thành Milano đã nói: ‘Hãy bắt đầu công việc bình an nơi chính bạn, để khi bạn được bình an, bạn có thể đem bình an đến cho người khác.’”

Bình an nội tâm, hòa bình thế giới: tất cả chúng ta đều đang khát khao điều đó. Thế nhưng Thánh Ambrôsiô cho chúng ta biết rằng sự bình an ấy trước hết phải được đón nhận vào chính con người chúng ta. Làm sao chúng ta có thể thực hiện điều đó khi mọi sự chung quanh dường như nói với chúng ta rằng hòa bình ở rất xa, thậm chí dường như không hề tồn tại?

Tối nay, chúng ta đã lắng nghe bài Tin Mừng nói với chúng ta về cuộc gặp gỡ giữa Maria Magđalêna và Chúa Giêsu sau khi Người sống lại. Các bạn hữu của Chúa Giêsu đã hoang mang sau cái chết của Người và sợ hãi trước nguy cơ bị bách hại. Sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, Maria đến mộ Chúa Giêsu. Bà rất buồn sầu: tảng đá che cửa mộ đã bị lăn ra và thi hài Chúa Giêsu không còn ở đó nữa.

Một cuộc gặp gỡ với các sứ giả của Thiên Chúa, những vị hỏi bà về những giọt nước mắt của bà, đã diễn ra trước khi Chúa Giêsu xuất hiện. Chính Người cũng hỏi bà: “Thưa bà, sao bà khóc?” nhưng Người còn thêm: “Bà tìm ai?” Không nhận ra Người là ai, Maria hỏi lại Người, vì nghĩ rằng Người là người làm vườn.

Nhưng khi Chúa Giêsu gọi Maria bằng chính tên của bà, bà đã nhận ra Người và mối tương quan cá vị được tái lập. Sự ngạc nhiên và niềm vui tràn ngập tâm hồn bà. Chúa Giêsu không muốn bà chiếm giữ hay níu kéo Người, nhưng muốn bà sống sự sống của Người cho người khác. Người sai bà đi như tông đồ của các Tông đồ để loan báo Tin Mừng rằng Thiên Chúa đã cho Người sống lại từ cõi chết. Như thế, sự hiệp thông giữa Chúa Giêsu và Chúa Cha của Người được mở ra cho những người nữ và người nam yêu mến Người.

Bình an đã trở lại với Maria trong mối tương quan này với Đức Kitô Phục sinh. Câu hỏi “Anh em tìm gì?” ở đầu Tin Mừng Gioan đã trở thành “Bà tìm ai?” Và một chút sau đó, những lời đầu tiên của Chúa Giêsu với các bạn hữu của Người, những người vẫn còn bị giam hãm trong nỗi sợ hãi, sẽ là: “Bình an cho anh em.”

Ngay cả khi, như Maria Magđalêna, chúng ta không nhận ra Đức Kitô, thì với tư cách là Đấng Phục sinh, Người vẫn luôn ở bên chúng ta. Khi chúng ta sợ hãi, Người đến gần và trao ban cho chúng ta bình an của Người. Và Người trao phó cho tất cả chúng ta một sứ mạng: không chỉ giữ lấy sự bình an này cho riêng mình, nhưng tiếp tục công trình hòa giải của Người, trở nên những người hành hương của hòa bình.

Liệu chúng ta có thuộc về những người làm tất cả những gì có thể để sống bình an của Đức Kitô cho người khác hay không? Như thế, một niềm hy vọng sẽ được tái sinh trên lục địa Châu Âu của chúng ta và trong toàn thế giới.

Tại Ukraina, ở Lviv, Ternopil và Zaporizhia, tôi đã gặp rất nhiều người can đảm, những người đã khóc, nhưng thường là nhờ đức tin của mình, họ đã đứng dậy như Maria Magđalêna để mang đến cho người khác Tin Mừng rằng sự sống mạnh hơn sự chết. Họ là những dấu chỉ sống động cho thấy ánh sáng mà chúng ta đang cử hành trong những ngày Giáng Sinh này thực sự đang chiếu soi trong bóng tối, và bóng tối đã không thể dập tắt được ánh sáng ấy.

Cuộc Gặp mặt Châu Âu của chúng ta sắp kết thúc. Tôi muốn một lần nữa bày tỏ lòng biết ơn của chúng ta đối với các gia đình và các Giáo hội địa phương đã đón tiếp chúng ta cách nồng hậu. Sau bài hát tiếp theo, chúng ta sẽ lãnh nhận phép lành từ các vị lãnh đạo Giáo hội hiện diện. Nhưng tối nay, tại những nơi anh chị em được đón tiếp, vào lúc 11 giờ đêm, anh chị em sẽ bước vào Năm Mới bằng việc cầu nguyện cho hòa bình.

Tôi không muốn đưa ra bất cứ tuyên bố lớn lao nào, nhưng chỉ đơn giản mời gọi anh chị em cầu nguyện cho hòa bình trong các xã hội Châu Âu của chúng ta, để các xã hội ấy có thể trở nên đón nhận tất cả mọi người; cầu nguyện cho đất nước Ukraina, một chứng tá cho cuộc đấu tranh vì tự do và cho sự kiên vững trong niềm hy vọng vào một nền hòa bình công chính; cho Palestine (chúng ta đừng quên những người bị bỏ rơi ở Gaza) và cho Israel; cho Myanmar và cho tất cả những quốc gia nơi chiến tranh đang diễn ra. Chúng ta cũng hãy cầu nguyện cho tất cả những người nữ và người nam đang tìm kiếm công lý dưới các chế độ áp bức.

Paris 2025/2026

Publié le 30 thg 12, 2025