Chúng ta đang đề cập đến điều gì?

Khi nói đến “bạo lực tình dục”, “lạm dụng thiêng liêng” hoặc “lạm dụng tinh thần”, chúng ta đang muốn nói đến điều gì?
  • Bạo lực tình dục có thể bao gồm nhiều hành vi khác nhau, được pháp luật xác định, mà một trong hai bên không đưa ra sự đồng thuận trọn vẹn.
  • Lạm dụng thiêng liêng xảy ra khi tự do tin và hành động một cách độc lập bị từ chối. Một mối tương quan tin cậy bị lợi dụng để thỏa mãn những mong muốn của một trong hai bên.
  • Lạm dụng tinh thần là một kiểu hành vi tâm lý gây tổn hại, do một người ở vị thế quyền lực, thẩm quyền hoặc được tín nhiệm thể hiện. Điều đó bao gồm sự tấn công kéo dài vào lòng tự trọng của một người, có thể mang hình thức bỏ mặc, phê phán và so sánh liên tục, cũng như thiếu vắng tình cảm. Người lạm dụng không tôn trọng sự toàn vẹn tâm lý, cảm xúc, thiêng liêng hoặc thể lý của người khác.
Những yếu tố nào có thể làm gia tăng nguy cơ xảy ra hành vi lạm dụng và xâm phạm các ranh giới?
  • Một mối tương quan bất cân xứng giữa con người với nhau, đặc biệt về sự lệ thuộc và quyền lực.
  • Những cơ cấu không rõ ràng, trong đó các quyền và bổn phận không được xác định.
  • Ưu tiên bảo vệ danh tiếng của một tổ chức hoặc một cá nhân.
  • Luật im lặng do kẻ gây hại và/hoặc tổ chức áp đặt.
Thế nào được coi là hành động “có sự đồng thuận”?
  • Điều đó có nghĩa là nhận ra những nhu cầu và mong muốn của người khác, và đáp lại với sự chăm sóc. Điều đó đòi hỏi sự đồng thuận bằng lời và không bằng lời (trong một số tình huống cũng cần bằng văn bản).
  • Không nói gì, hoặc không nói không, không có nghĩa là đã có sự đồng thuận. Câu hỏi không phải là liệu một người có nói không hay không, nhưng là liệu người ấy đã nói có hay chưa.
  • Sự đồng thuận đã được đưa ra một lần vẫn có thể thay đổi, vì thế cần được hỏi lại nhiều lần. Một người đã từng nói có có thể thay đổi ý kiến. Một người có thể rút lại sự đồng thuận của mình bất cứ lúc nào. Mọi hình thức hoạt động đều phải dừng lại trong những trường hợp như thế.