Hiện diện trong những giọt nước mắt của chúng ta
Thứ Năm, ngày 23 tháng 7 năm 2026
Trong tuần này, dù đến từ bất cứ nơi đâu, tất cả các bạn đều mang theo những thử thách riêng của mình. Tôi hy vọng rằng những thời gian chia sẻ và cầu nguyện chung đã giúp các bạn khám phá một sự hiệp nhất sâu xa hơn trong sự đa dạng của chúng ta. Lắng nghe những người khác với chúng ta có thể là một món quà đích thực. Điều đó giúp chúng ta vượt qua những rào cản mà chúng ta rất dễ ẩn mình phía sau, đồng thời tránh được những cạm bẫy của sự phân cực và thành kiến, vốn hứa hẹn đem lại sự an toàn nhưng cuối cùng chỉ mang đến nỗi buồn và sự cô lập. Chúng ta có sẵn sàng đón nhận thách đố ấy không?
Nghịch lý thay, việc đón nhận thách đố này có nghĩa là sẵn sàng từ bỏ một phần của chính mình. Điều đó có nghĩa là để cho mình được ngạc nhiên trước những gì chúng ta khám phá nơi một người khác. Khi chúng ta nhận ra người khác đúng với con người đích thực của họ — hoặc khi họ nhận ra chúng ta — thì một điều gì đó trong chúng ta được biến đổi.
Tin Mừng cho thấy điều này cũng đúng trong mối tương quan của chúng ta với Đức Kitô. Trước khi chúng ta có thể nhận ra Người, chúng ta thường khám phá ra rằng Người đã nhận ra chúng ta trước, và hôm qua chúng ta đã thấy điều đó khi cử hành lễ kính thánh Maria Mađalêna.
Sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, sau khi Chúa Giêsu chịu chết trên thập giá, bà Maria đến mộ. Tình bạn trung thành của bà với Người đã đưa bà đến đó, ngay cả khi mọi niềm hy vọng dường như đã mất.
Bà khóc vì thi hài Chúa Giêsu không còn ở đó nữa. Các thiên thần hỏi bà vì sao bà khóc. Rồi chính Chúa Giêsu cũng hỏi bà cùng một câu hỏi, trước khi thêm một câu hỏi khác: “Bà tìm ai?”
Maria tưởng Chúa Giêsu là người làm vườn. Nhưng khi Người gọi bà bằng tên, mắt bà được mở ra. Theo truyền thống Thánh Kinh, tên của một người biểu lộ căn tính sâu xa nhất của người ấy. Maria khám phá ra rằng trước tiên chính Đức Kitô đã nhận ra bà, và chỉ sau đó bà mới có thể nhận ra Người. Bà gọi Người: “Rabbuni” — “Lạy Thầy của con”. Người vẫn là Đấng mà Người đã luôn là đối với bà.
Maria muốn giữ lấy Chúa Giêsu, nhưng Người bảo bà đừng giữ Người lại. Thay vào đó, Người sai bà đi loan báo cho các bạn hữu của Người rằng Người trở về cùng Cha của Người và là Cha của họ, cùng Thiên Chúa của Người và là Thiên Chúa của họ. Như thế, Maria, một người phụ nữ, trở thành Tông đồ của các Tông đồ. Dù Chúa Giêsu sẽ không còn hiện diện cách hữu hình, Maria mang sự hiện diện của Người trong mình qua Tin Mừng mà Người trao phó cho bà để loan báo.
Dù không phải lúc nào chúng ta cũng nhận ra Chúa Giêsu, Người vẫn hiện diện, trong những giọt nước mắt cũng như trong những niềm vui của chúng ta. Dù không phải lúc nào chúng ta cũng cảm thấy sẵn sàng đáp lại lời Người gọi, Người vẫn tiếp tục sai chúng ta đi. Người mở ra trước mắt chúng ta một con đường dẫn đến sự hiệp thông với Thiên Chúa và với nhau.
Yuliana chia sẻ:
Tôi tên là Yuliana, tôi 18 tuổi, là một tình nguyện viên đến từ Ukraina, và hôm nay tôi muốn chia sẻ câu chuyện của mình với các bạn. Từ khi tôi còn nhỏ, cha mẹ đã nuôi dạy tôi theo những giá trị Kitô giáo. Mỗi Chúa nhật, chúng tôi đều đi nhà thờ, nơi tôi lắng nghe những bài giảng. Theo một cách nào đó, tôi tin rằng Thiên Chúa hiện hữu, nhưng đối với tôi, Người không phải là một người Cha yêu thương – Người là Đấng nghiêm khắc nhìn xuống từ trời cao. Khi cuộc xâm lược toàn diện bắt đầu vào năm 2022, cuộc sống của người dân Ukraina đã thay đổi mãi mãi.
Tối ngày 23 tháng 2, tôi còn cười nhạo cha tôi vì cha cảnh báo chúng tôi về chiến tranh, nhưng đến ngày 24, cha đánh thức chúng tôi với những lời: “Dậy đi, Nga đang phóng tên lửa vào chúng ta.” Chúng tôi học cách sống không có điện, ngủ trong hầm trú bom và làm quen với tiếng còi báo động khiến em trai nhỏ của tôi bật khóc. Nhưng đau đớn nhất là chúng tôi học cách chôn cất những người thân yêu. Anh họ của mẹ tôi đã mất tích trong chiến đấu, và cho đến nay chúng tôi vẫn không biết gì về anh. Đây là cách hàng triệu người Ukraina đang sống mỗi ngày.
Tôi luôn hỏi Thiên Chúa: tại sao tất cả những điều này lại xảy ra? Tại sao trong thế kỷ XXI, trẻ em lại chết vì những cuộc pháo kích, và những người trẻ, lẽ ra phải xây dựng tương lai cho đất nước chúng tôi và cho thế giới, lại mất mạng vì chiến tranh? Tôi không có câu trả lời, cũng như không có câu trả lời cho vô số câu hỏi khác. Không lâu trước khi đến Taizé, bà tôi qua đời, và một lần nữa tôi hỏi Thiên Chúa tại sao Người lại đón bà đi. Khi ấy, tôi cố an ủi mình bằng cách nghĩ: “Có lẽ bây giờ mình chưa hiểu, nhưng một ngày nào đó mình sẽ hiểu.” Nhưng vị linh mục mà tôi chia sẻ điều này đã nói với tôi: “Con không cần phải hiểu điều gì cả – con chỉ cần tín thác nơi Người.”
Và giờ đây tôi đang ở đây, tại Taizé. Tôi có hiểu trọn vẹn tại sao không? Không. Nhưng tôi tin rằng Người đang ở ngay đây bên cạnh tôi, ngay cả khi tôi đang phân loại rác tái chế hay dọn dẹp nhà vệ sinh. Ở đây, tôi đã gặp những con người tuyệt vời, những người đã mở rộng tâm hồn đón nhận tôi, và qua họ, tôi có thể nhận ra sự hiện diện của Thiên Chúa. Tôi thường tự hỏi mình hai câu hỏi: tại sao con người lại tàn nhẫn đến thế, và tại sao con người lại tốt đẹp đến thế? Tôi không biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo hay sẽ xảy ra như thế nào, nhưng tận sâu trong tâm hồn, tôi vẫn giữ lấy niềm hy vọng rằng mọi sự rồi sẽ ổn, và chắc chắn tôi sẽ không ngã quỵ – bởi vì Người ở cùng tôi.
Xin các bạn hãy đến và cùng chúng tôi vào lúc 8 giờ tối mai tại nhà thờ để cầu nguyện trong thinh lặng cho hòa bình trên thế giới. Tôi cũng không quên những tình nguyện viên đến từ Libăng đang ở cùng chúng ta. Lời cầu nguyện của chúng ta cho thấy rằng chúng ta sẽ không rơi vào sự thờ ơ trước bạo lực đang áp đặt trên biết bao người tại những quốc gia nơi chiến tranh đang tàn phá.
Khi rời Taizé, tôi muốn mời tất cả các bạn tiếp tục cầu nguyện cho hòa bình và, nếu trong tuần này các bạn đã gặp những người trẻ đến từ Ukraina hoặc các quốc gia khác đang bị chiến tranh tàn phá, xin hãy tìm cách duy trì liên lạc với họ. Nhờ đó, chúng ta có thể tiếp tục nâng đỡ lẫn nhau.
Nhớ đến gương của Maria Mađalêna, bạn đang tìm kiếm ai? Bạn đã gặp Đức Kitô như thế nào trong tuần này? Người đang sai bạn đi đâu và với Tin Mừng nào? Hãy ghi nhớ những câu hỏi này trong lòng các bạn trong những ngày sắp tới.