Thầy Matthew

Sống lời mời gọi yêu thương

Jean-Pierre

Sự đa dạng lớn lao của chúng ta giúp chúng ta hiểu được ý nghĩa của việc cùng nhau lên đường và lắng nghe Đức Kitô, Đấng hỏi chúng ta: “Anh em tìm gì?” Các bạn cho chúng tôi thấy rằng chúng ta có thể cùng nhau sống và cầu nguyện, cho dù chúng ta đến từ những quốc gia, nền văn hóa và truyền thống Giáo hội khác nhau.

Dĩ nhiên, giữa chúng ta có thể xảy ra những hiểu lầm, nhưng khi chúng ta quy tụ để cầu nguyện ba lần mỗi ngày, Chúa Thánh Thần liên kết chúng ta nên một Thân Thể, một gia đình nhân loại. Chúng ta có thể nhìn nhau với lòng nhân ái, và như men làm cho bột dậy lên, một sự bình an nội tâm và ngoại tại cũng dâng lên trong chúng ta.

Trong giờ cầu nguyện ban tối, chúng ta đã cùng đọc Tin Mừng theo thánh Mátthêu. Tối qua, ở chương 22, một người thông luật Môsê hỏi Chúa Giêsu: “Thưa Thầy, trong Lề Luật, điều răn nào là điều răn lớn nhất?”

Chúa Giêsu trả lời rõ ràng: “‘Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn và hết trí khôn.’ Đó là điều răn lớn nhất và điều răn đầu tiên. Còn điều răn thứ hai cũng giống điều răn ấy, là: ‘Ngươi phải yêu người thân cận như chính mình.’ Tất cả Luật Môsê và các sách ngôn sứ đều tùy thuộc vào hai điều răn ấy.”

Điều răn thứ nhất vốn đã được mọi người biết đến và là một phần trong lời kinh được đọc mỗi buổi sáng. Điều răn này mời gọi chúng ta quy hướng toàn thể con người mình về Thiên Chúa. Đây không bao giờ chỉ có thể là một hành vi của ý chí; trước hết, đó là lời đáp lại tình yêu mà Thiên Chúa đã yêu thương chúng ta trước.

Điều răn thứ hai – yêu người thân cận như chính mình – có thể xem ra khó thực hiện, bởi lẽ yêu chính mình không phải lúc nào cũng dễ dàng. Nhưng nếu trước hết chúng ta tìm kiếm tình yêu của Thiên Chúa, điều đó chẳng giúp ích cho chúng ta sao? Khi ấy, chúng ta hiểu được tình yêu của Thiên Chúa dành cho chúng ta giúp chúng ta yêu chính mình như thế nào, và nhờ đó yêu người thân cận.

“Yêu người thân cận như chính mình” cũng có thể được dịch từ tiếng Hípri là: “Hãy yêu người thân cận của ngươi; người thân cận của ngươi cũng giống như ngươi.” Yêu người thân cận luôn bao hàm một sự liều lĩnh; điều đó đưa chúng ta ra khỏi vùng an toàn của mình. Trong những ngày này, tôi nghĩ nhiều đến Thầy Roger, người đã đến Taizé vào khoảng ngày 20 tháng Tám, cách đây 86 năm.

Rời bỏ sự an toàn tương đối của nước Thụy Sĩ trung lập, Thầy đến Pháp và khám phá rằng yêu người thân cận có nghĩa là đón tiếp những người đang gặp nguy hiểm trong thời chiến vì niềm tin tôn giáo hoặc chính trị của họ. Khi hòa bình được ký kết, người thân cận của Thầy lại trở thành những tù binh chiến tranh người Đức.

Khi Chúa Giêsu nói: “Tất cả Luật Môsê và các sách ngôn sứ đều tùy thuộc vào hai điều răn ấy”, chúng ta hiểu rằng toàn bộ mạc khải Kinh Thánh đều quy hướng về tình yêu. Trong sự ưu tiên dành cho tình yêu này, tình yêu đối với Thiên Chúa, đối với chính mình và đối với người thân cận không thể tách rời nhau.

Tuy nhiên, chỉ nói rằng “tất cả những gì bạn cần là tình yêu” thì chưa đủ. Có những quy tắc giúp chúng ta phân định cách hành động và cách tìm kiếm Thiên Chúa, nhưng chính tình yêu làm sáng tỏ ý nghĩa trọn vẹn nhất của những quy tắc ấy, cũng như của tất cả những gì được viết trong Luật Môsê và các sách ngôn sứ. Đức Giêsu đã sống trọn tình yêu này bằng lời nói và việc làm, khi hiến mạng sống mình trên thập giá, sống lại từ cõi chết và mỗi ngày vẫn hiện diện giữa chúng ta nhờ Chúa Thánh Thần.

Khi trở về nhà, làm thế nào các bạn có thể tiếp tục lắng nghe hai lời này của Chúa Giêsu? Những lời ấy sẽ hướng dẫn các bạn như thế nào trong đời sống thường ngày?

Teresa chia sẻ:

Tôi tên là Teresa và tôi đến từ Napoli, miền Nam nước Ý. Cụ thể, tôi lớn lên ở Scampia, nơi có cộng đoàn của tôi, và chính tại đó, qua nhóm hướng đạo và một dàn nhạc xã hội, tôi bắt đầu gặp gỡ Thiên Chúa nơi những người xung quanh mình.

Khi đọc đoạn Tin Mừng hôm qua, điều đầu tiên xuất hiện trong tâm trí tôi là: “Tại sao hai điều răn này lại giống nhau?” Và khi nhìn lại cuộc đời mình, tôi nghĩ: tôi không thể yêu thương người khác mà không yêu mến Thiên Chúa, nhưng tôi cũng không thể nghĩ về Thiên Chúa mà không phục vụ những người xung quanh mình. Chúng ta cũng được mời gọi yêu thương nhau hết lòng, hết linh hồn và hết trí khôn.

Chúng ta đang sống trong một thế giới có rất nhiều người đang chờ được nhìn thấy, và trong một thành phố nơi tôi gặp rất nhiều người cần được giáo dục, được lắng nghe và được yêu thương. Tôi thường tự hỏi mình, và chúng ta cũng luôn có thể tự hỏi: “Tôi là người thân cận của ai? Tôi được mời gọi yêu thương ai?”

Yêu thương người thân cận cũng có thể có nghĩa là cầu nguyện cho những người ở xa chúng ta, nhưng đang cần sự nâng đỡ của chúng ta. Giữa chúng ta có những người trẻ đến từ Ukraina, Libăng, Haiti, Nicaragua và những quốc gia khác, nơi chiến tranh và bạo lực đang gây ra biết bao đau khổ.

Với những ai đến từ các quốc gia này, tôi muốn nói rằng chúng tôi không quên anh chị em. Chúng tôi cùng anh chị em khát mong một nền hòa bình công bằng và lâu bền. Nếu trong tuần này, anh chị em đã gặp những người trẻ đến từ những nơi ấy, xin hãy tìm cách tiếp tục giữ liên lạc với họ. Họ là những người thân cận của anh chị em.

Tối mai, xin anh chị em đến và cùng tham dự với chúng tôi lúc 8 giờ tối, khi chúng ta cầu nguyện, như mọi thứ Sáu, cho hòa bình trên thế giới. Đây là một giờ cầu nguyện trong thinh lặng – thật khó để tìm được những lời diễn tả điều chúng ta cảm nhận – và là một dấu chỉ của tình liên đới với những người đang đau khổ.

 

br. Matthew Meditations

Published on 28 thg 8, 2026