Thầy Matthew

Một con tim biết lắng nghe biến đổi chúng ta

Thứ Năm, ngày 6 tháng 8 năm 2026
Taizé

Trong ít phút nữa, Pamela sẽ chia sẻ với chúng ta về việc lắng nghe, nhưng trước đó, tôi muốn chia sẻ đôi điều về Lễ Chúa Hiển Dung mà chúng ta cử hành hôm nay.

Sáng nay, tôi đã tham dự nghi thức cam kết trọn đời của hai nữ tu thuộc Cộng đoàn Grandchamp, tại Thụy Sĩ; một người đến từ Latvia và người kia đến từ Thụy Điển. Tôi đã biết hai chị từ trước khi các chị trở thành nữ tu. Thật là một niềm vui lớn khi chứng kiến các chị thưa tiếng “xin vâng” với Đức Kitô để sống trọn cuộc đời mình trong cộng đoàn.

Trong buổi cử hành, tôi phải chia sẻ, và tôi tự hỏi mình có thể nói điều gì dù chỉ một chút mới mẻ về biến cố Chúa Hiển Dung. Thứ Năm tuần trước, khi trò chuyện với một người mẹ trong một gia đình, đồng thời cũng là một nhà thần học, tôi hỏi chị xem chị có ý tưởng gì không. Chị hỏi ngược lại tôi: “Điều gì trong bản văn chạm đến bạn?” Tôi lập tức trả lời: “Những lời: ‘Hãy vâng nghe Người!’”

Một trong các Giáo phụ đã nói rằng, sau cùng, chính ba môn đệ mới là những người được biến đổi trên núi – có lẽ vì các ông khám phá ra, một cách đặc biệt, tầm quan trọng của việc lắng nghe, trước hết là lắng nghe Đức Giêsu.

Lắng nghe là một hành vi yêu thương, ở trung tâm của mọi mối tương quan được xây dựng trên sự tín nhiệm. Không có lắng nghe, chẳng có gì có thể lớn lên. Khi chúng ta lắng nghe người khác một cách vô vị lợi, chúng ta dành cho họ một không gian để hiện hữu, để họ có thể diễn tả ngay cả những điều không thể nói thành lời.

Và cốt lõi của việc lắng nghe là sự thinh lặng. Ông Êlia gặp gỡ Thiên Chúa trong làn gió hiu hiu, chứ không phải trong động đất, gió bão hay lửa (1 V 19,11-13). Ngày nay, chúng ta thường nghĩ rằng ai la lớn tiếng nhất thì sẽ thành công, và bạo lực dường như hiện diện khắp nơi. Nhưng Thiên Chúa không bao giờ là tác giả của bạo lực và không bao giờ áp đặt. “Tôi lắng nghe điều Thiên Chúa phán, điều Chúa phán là lời chúc bình an cho dân Người” (Tv 85,9).

Chẳng phải con đường tiến về phía trước là cố gắng lắng nghe và thấu hiểu người khác hay sao? Không làm cho chúng ta trở nên thụ động, một “con tim biết lắng nghe” (1 V 3,9) giúp chúng ta đưa ra những quyết định can đảm và sáng tạo, bén rễ trong những xác tín sâu xa nhất của mình, nơi Thiên Chúa gần gũi với chúng ta hơn cả điều chúng ta dám hy vọng.

Lắng nghe đưa chúng ta trở nên những người con yêu dấu của Thiên Chúa, nhờ Đức Kitô, và trở nên anh chị em với nhau – một dấu chỉ tình yêu của Thiên Chúa và một men hòa bình trong gia đình nhân loại.

Tất cả các bạn đã cảm nghiệm được việc lắng nghe có thể mang lại ý nghĩa như thế nào trong tuần này. Hãy tiếp tục con đường ấy khi chuẩn bị trở về nhà: lắng nghe Đức Kitô qua Lời Người, lắng nghe những con người và những biến cố của mỗi ngày, và trong cầu nguyện, lắng nghe điều đang hiện diện sâu thẳm nhất trong chúng ta, nơi Chúa Thánh Thần ngự.

Chính sự trung thành hằng ngày trong việc lắng nghe này sẽ từng chút một biến đổi chúng ta. Và nếu sợ hãi đến, hãy nhớ cách Chúa Giêsu đến gần ba môn đệ trên núi, chạm vào các ông và bảo các ông đứng dậy.

Chúng ta không thể ở lại trên núi. Đức Kitô mời gọi chúng ta xuống đồng bằng, nơi việc lắng nghe trở thành sự phục vụ, lòng trung thành và niềm hy vọng. Những gì các bạn đã sống trong tuần này sẽ không bị xóa nhòa – các bạn sẽ mang theo điều ấy như “chiếc đèn tỏ rạng giữa chốn tối tăm, cho đến khi ngày bừng sáng và sao mai mọc lên soi chiếu tâm hồn anh em” (2 Pr 1,19).

Pamela chia sẻ:

Tôi đến từ Liban, một đất nước xinh đẹp nhưng mang những dấu thương của chiến tranh, sợ hãi và bất định. Trong một thời gian dài, những vết thương ấy cũng hiện diện trong tâm hồn tôi. Có những ngày, tiếng ồn của bạo lực khiến tôi khó nghe được tiếng Thiên Chúa. Thế nhưng, trên núi Tabor, khi các môn đệ sợ hãi và đám mây bao phủ các ông, Chúa Cha không bảo các ông nhìn vào nỗi sợ của mình – Người nói: “Hãy vâng nghe Người.” Chọn lắng nghe Đức Kitô có nghĩa là tín thác vào tiếng Người hơn là vào sự hỗn loạn, và tin rằng tình yêu mạnh hơn hận thù.

Lắng nghe Chúa Giêsu cũng có nghĩa là xuống khỏi núi và bước vào thực tại đau khổ của con người. Trong chiến tranh, tôi đã thăm những người bệnh, những gia đình phải di dời và những người đang đau buồn trước những mất mát không thể tưởng tượng nổi. Nơi mỗi khuôn mặt mang thương tích, tôi gặp Đức Kitô chịu đóng đinh. Một lời cầu nguyện chung, một đôi tai biết lắng nghe, hay một cử chỉ tử tế đơn sơ đã trở thành những dấu chỉ mạnh mẽ cho thấy bóng tối không phải là lời nói sau cùng.

Là một giáo viên, tôi vẫn tiếp tục giảng dạy trong khi những cuộc không kích đe dọa đời sống hằng ngày của chúng tôi. Lớp học của chúng tôi trở thành một nơi bình an, nơi việc học tập, tiếng cười và lời cầu nguyện đem Ánh sáng Tabor trực tiếp vào giữa những bóng tối của chiến tranh. Bằng cách dạy các em chọn tình yêu thay vì cay đắng, chúng tôi cho những trẻ em ấy thấy rằng bóng tối không phải là lời nói sau cùng, và rằng qua những hành động yêu thương nhỏ bé, tất cả chúng ta trở thành những chứng nhân sống động cho niềm hy vọng biến đổi của Người.

Vì thế, dù chúng ta đến từ đâu, dù mang trong mình những vết thương nào, chúng ta có thể ra đi với một xác tín này: nếu chúng ta chọn lắng nghe Đức Kitô, chính chúng ta cũng có thể trở thành một ánh sáng nhỏ bé cho một người khác.

br. Matthew Meditations

Published on 9 thg 8, 2026