Từ khan hiếm đến sung mãn
Thứ Năm, ngày 30 tháng 7 năm 2026
Một lát nữa, Ombara, người đến từ Kenya và đang dành một năm sống cùng chúng ta, sẽ chia sẻ. Nhưng trước hết, xin cùng suy niệm đôi điều về bài Tin Mừng Chúa nhật: trình thuật của thánh Mátthêu về việc Chúa Giêsu cho năm ngàn người ăn.
Sau khi biết tin ông Gioan Tẩy Giả qua đời, Chúa Giêsu xuống thuyền đến một nơi hoang vắng. Người cần có thời gian ở một mình để cầu nguyện và suy niệm. Nhưng khi Người đến nơi, một đám đông rất lớn đã chờ sẵn – kế hoạch lui vào nơi thanh vắng của Người đã không thể thực hiện được.
Chúng ta phản ứng thế nào khi những dự định của mình bị cản trở? Chúng ta có thu mình lại và thất vọng, hay chúng ta thích nghi, vẫn là những con người của niềm hy vọng? Chúa Giêsu chỉ cho chúng ta con đường. Tin Mừng kể rằng Người “chạnh lòng thương” đám đông – theo nghĩa đen, trái tim Người hướng về họ. Đây không chỉ là một cảm xúc đơn thuần; đó là một cảm xúc dẫn đến hành động thiết thực và hữu hiệu. Người chữa lành các bệnh nhân, rồi cho họ ăn. Qua đó, Đức Giêsu phản chiếu trái tim chăm sóc của Thiên Chúa, gần như một trái tim người mẹ, dẫn đưa con người vào một không gian, nơi họ học cách lệ thuộc vào Thiên Chúa để có được chính sự sống.
Trong một thời đại của “sự mệt mỏi vì lòng trắc ẩn”, khi phải đối diện với quá nhiều đau khổ, chúng ta cần khám phá lại phản ứng này của Chúa Giêsu – một sự đáp ứng về mặt cảm xúc cho phép chúng ta thích nghi và rồi hành động.
Khi các bạn hữu của Người muốn giải tán đám đông đang đói, vì họ không có gì để cho đám đông ăn, Chúa Giêsu yêu cầu họ nhìn xem họ đang có gì: năm chiếc bánh và hai con cá. Xét theo phương diện con người, hầu như chẳng có gì. Nhưng Chúa Giêsu nhận lấy, chúc tụng, trao ban – và sau đó, vẫn còn thức ăn dư thừa.
Khi chuẩn bị trở về nhà, hãy tự hỏi: “Chúa Giêsu đang yêu cầu tôi trao ban điều gì?” Ngay cả khi chúng ta cảm thấy mình hầu như chẳng có gì – dù là của cải vật chất, hay đơn giản chỉ là thời gian, sự lắng nghe, sự quan tâm của chúng ta – nếu chúng ta trao chút ít ấy cho Chúa Giêsu và bước ra khỏi những bận rộn của mình, chúng ta có thể kinh ngạc trước điều mình khám phá. Điều ít ỏi ấy trở nên nhiều hơn. Thậm chí còn có đủ để lại phần dư.
Bữa ăn này báo trước Bí tích Thánh Thể. Chẳng phải đây cũng là một lời mời gọi suy tư về việc chúng ta tham gia vào cộng đoàn Giáo hội địa phương hay sao? Ngay cả khi điều đó không dễ dàng, nơi ấy có thể là nơi Đức Giêsu nuôi dưỡng chúng ta và ban cho chúng ta sức mạnh để sống đời Kitô hữu mỗi ngày.
Có lẽ điều này có thể giúp chúng ta đối diện với những vấn đề đang đè nặng lên tất cả chúng ta lúc này: vấn đề hòa bình, việc chăm sóc công trình tạo dựng, việc đón tiếp những người di cư, và việc vượt qua những rào cản dễ dẫn đến sự phân cực trong các xã hội của chúng ta. Chúng ta chuyển từ việc quan sát sang việc tham gia. Nếu mỗi người trong chúng ta có thể trao ban chút ít của mình trong những lãnh vực này, chúng ta sẽ trở thành những người hành hương của niềm hy vọng, những người hành hương của hòa bình.
Ombara chia sẻ:
Tôi đã dành thời gian suy niệm về trình thuật Đức Giêsu cho năm ngàn người ăn. Qua câu chuyện này, tôi nhận ra sâu sắc hơn mối tương quan cá vị với Đức Kitô được triển nở từng ngày như thế nào. Lời Người nói với tôi trong những hoàn cảnh khác nhau, giải đáp những nghi ngờ và lo âu của tôi, và hướng dẫn tôi suốt cuộc đời.
Đã có những lúc tôi cảm thấy Thiên Chúa không còn cần đến tôi nữa, khi tôi đánh giá thấp quyền năng của Người vì đã để mình rơi vào nghi ngờ và tuyệt vọng. Thế nhưng, tôi kinh ngạc trước cách Người tỏ cho tôi biết sự hiện diện của Người bằng vô vàn cách, đồng hành với tôi qua những thử thách và ban cho tôi sự vững tin.
Nhìn lại cuộc đời mình, tôi thấy Đức Kitô đã nuôi dưỡng tôi qua Lời Người và qua những người khác. Vì thế, tôi tin tưởng rằng ngay cả hôm nay, nếu tôi ở giữa đám đông, Lời Người vẫn sẽ nâng đỡ tôi.
Là một người trẻ, tôi suy tư về sự bền vững trong cuộc sống. Thất nghiệp có thể giống như một ngọn núi. Tìm được hướng đi trong nghề nghiệp, trong một mối tương quan, hay đơn giản là được đón nhận, có thể là điều khó khăn. Có những lúc, nỗi sợ hãi và sự bất định về tương lai trở nên quá sức chịu đựng.
Một câu hỏi thường xuất hiện trong tâm trí tôi: Điều gì sẽ xảy ra khi tôi trở nên giống như dân Israel, đòi hỏi một vị vua mà họ có thể nhìn thấy? Điều gì xảy ra khi tôi chỉ tìm kiếm những câu trả lời nhanh chóng, hoặc mong Thiên Chúa thực hiện một ước muốn cụ thể nào đó? Tôi thường đến với Người cùng với những kỳ vọng của riêng mình. Thế nhưng, Người ban cho tôi bình an và đáp ứng những nhu cầu của tôi theo những cách mà tôi không bao giờ có thể dự liệu.
Vào ngày tôi lãnh nhận Bí tích Rửa Tội, tôi tin rằng mình đã gia nhập vào số năm ngàn người ấy – và vô số người khác đã chọn bước đi với Đức Kitô. Đôi khi tôi có thể cảm thấy bất mãn khi những ước muốn riêng của mình không được đáp ứng. Thế nhưng, Thiên Chúa thường ban cho tôi một câu trả lời khác: một câu trả lời bền vững và mang lại sự sống. Người mời gọi tôi nhìn vượt lên trên những nhu cầu trước mắt và khám phá bình an cùng niềm vui nơi Người, ngay cả khi nỗi buồn ghé thăm cuộc đời tôi.