Méditations mensuelles
“Đừng sợ!”
Mátthêu 28,5-20“Đừng sợ!”; “Đừng sợ!” Điều mà thánh Giuse nghe ngay từ phần đầu Tin Mừng Mátthêu, thì các phụ nữ lại nghe ở phần cuối. Với những lời ấy, một cuộc gặp gỡ đã bắt đầu đối với thánh Giuse và các phụ nữ. Họ hiểu rằng Thiên Chúa hiện diện trong những thử thách của họ và Người mở ra cho họ một con đường. Thánh Kinh không khẳng định rằng mọi sự lúc nào cũng sẽ tốt đẹp, nhưng muốn nói với chúng ta rằng chúng ta không phải đối diện với khó khăn một mình.
Trong Vườn Cây Dầu, chính Đức Giêsu là Đấng phải đối diện với nỗi lo âu và thử thách; các môn đệ đã bỏ Người một mình. Khi Người cầu nguyện, họ ngủ; khi Người bị bắt, họ trốn chạy. Các phụ nữ thì không rời bỏ Đấng đã chết trên thập giá. Họ đến viếng mộ của một người mà dường như không còn hy vọng. Các môn đệ tránh xa nỗi khó khăn và sự tuyệt vọng ấy; còn các phụ nữ thì đến gần. Và họ nhận được sứ điệp: Đừng sợ! Người đã sống lại!
Trong câu chuyện này có ba cuộc gặp gỡ và ba sứ mạng: thiên sứ sai các phụ nữ đến với các môn đệ; rồi Đức Giêsu sai các phụ nữ “đến với anh em của Người”; và cuối cùng Đức Giêsu sai các môn đệ “đến với muôn dân”. Không ai khám phá sứ điệp Phục sinh một mình, và cũng không ai có thể giữ nó cho riêng mình. Đó là một sứ điệp được đón nhận trong một cuộc gặp gỡ và mời gọi chúng ta tạo nên những cuộc gặp gỡ mới.
Sự Phục sinh không có nghĩa là từ nay sẽ không còn khó khăn trong cuộc sống chúng ta hay không còn đau khổ trong thế giới. Nhưng các Kitô hữu tiên khởi, bắt đầu từ các phụ nữ và các môn đệ trong bản văn của chúng ta, dần dần nhận ra rằng Đức Giêsu đã đối diện với nỗi lo âu và đau khổ một mình, để từ nay chúng ta không bao giờ còn phải cô đơn trong những lo âu và đau khổ của mình. Từng chút một, họ hiểu rằng niềm hy vọng đã đi vào trong sự tuyệt vọng, và cái chết của Đức Giêsu đã trở thành nguồn sự sống.
Phản ứng đầu tiên của các phụ nữ và các môn đệ là một sự pha trộn giữa niềm vui lớn lao và nỗi sợ hãi, hoặc thậm chí giữa sự thờ lạy và sự nghi ngờ. Nhưng Tin Mừng Mátthêu không kết thúc câu chuyện bằng cách nhìn vào phản ứng của các môn đệ; thay vào đó, tác giả hướng sự chú ý của chúng ta đến những lời cuối cùng của Đức Giêsu. Các môn đệ, những người đã từng bỏ Người một mình, nay được sai đi làm cho muôn dân trở thành môn đệ. Đức Giêsu muốn các môn đệ chia sẻ với mọi dân tộc sự sống mới mà Người đã đến để ban cho chúng ta, qua bí tích Thánh Tẩy và việc tuân giữ các giới răn của Người.
Sứ mạng này và sự sống này được nâng đỡ bởi sự hiện diện của Người. Người đã lãnh nhận mọi quyền năng, và Người sẽ hiện diện. Ngay giữa những khó khăn và nỗi khốn cùng của thế giới, Triều đại Thiên Chúa đã khởi sự rồi. Sự Phục sinh chính là điều này: một khởi đầu dứt khoát, và là động lực của một sự hiện diện cho đến tận thế. Một sự hiện diện trong những ngày vui cũng như những ngày gian truân, một sự hiện diện là nguồn mạch của niềm hy vọng.