Monthly Bible
Commentaries
Những lời ban sự sống
Mátthêu 7,24-27Bài dụ ngôn này là đoạn kết của Bài Giảng trên Núi (Mátthêu, chương 5–7), một trong những phần trọng tâm trong giáo huấn của Chúa Giêsu. Chúng ta phải đón nhận Bài Giảng trên Núi như thế nào? Phải chăng chỉ là một lý tưởng để chiêm ngắm từ xa? Như một bộ quy tắc luân lý? Hay như một loạt mệnh lệnh có vẻ tùy tiện mà ta phải tuân thủ nhưng không hiểu rõ lý do? Không phải vậy. Hình ảnh Chúa Giêsu sử dụng là việc xây một ngôi nhà để ở. Mục đích giáo huấn của Đức Kitô là dẫn đưa chúng ta xây dựng cuộc đời mình thành một nơi mà chúng ta có thể sống đúng với chính mình, có thể an cư, không phải lo sợ rằng một ngày nào đó mọi sự sẽ bất ngờ sụp đổ. Giáo huấn ấy hướng đến sự vững vàng và an toàn tối hậu trong đời sống chúng ta.
Dụ ngôn so sánh hai người xây nhà. Một người chấp nhận vất vả để đặt nền móng kiên cố; người kia chọn con đường tắt, bỏ qua phần nền móng tuy khuất mắt nhưng thiết yếu của ngôi nhà, để sớm thấy kết quả. Ban đầu, sự khác biệt ấy không thể nhận ra. Nhưng rồi sẽ đến lúc hoàn cảnh thử thách bộc lộ sự thật: một trong hai ngôi nhà, dù bề ngoài có vẻ vững chắc, lại hoàn toàn không đáng tin cậy. Hai người xây nhà tượng trưng cho hai thái độ của những người nghe lời Đức Kitô. Điểm khác biệt giữa họ là: một người đem lời Người ra thực hành, còn người kia thì không. Chính khi đem lời Đức Kitô vào đời sống, chúng ta mới khám phá được một sức mạnh thầm kín và một sự vững vàng mà không điều gì khác có thể mang lại.
Đây vừa là một thách đố, vừa là một lời khích lệ. Làm thế nào để chúng ta đón nhận thách đố ấy và đem lời Đức Kitô ra thực hành? Chắc chắn không phải bằng cách trước hết cố gắng hiểu hết mọi điều trong Tin Mừng rồi mới bắt đầu sống. Cũng không phải bằng cách chọn ngay một giáo huấn mà chúng ta thấy quá khó hoặc khó hiểu, rồi mắc kẹt ở đó và không thể tiến bước. Điều quan trọng là hãy bắt đầu một cách đơn sơ, nhưng đừng chần chừ, với chính phần giáo huấn của Chúa mà chúng ta đã hiểu, dù bước đầu tiên ấy có nhỏ bé đến đâu. Và khi nhận ra mình đã quên, hay đã vấp ngã, chúng ta luôn có thể bắt đầu lại, thật đơn sơ, như lời Thầy Roger: “Đừng bao giờ nản lòng, vì luôn được tha thứ.”
Đức Kitô biết rằng chúng ta không hiểu hết mọi điều, và trong nỗ lực bước theo Người, chúng ta thường rất nghèo nàn và yếu đuối. Thật vậy, ngay những lời đầu tiên của Bài Giảng trên Núi (Mt 5,3) đã đến gặp chúng ta trong chính sự nghèo khó ấy: “Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó, vì Nước Trời là của họ.” Lời đầu tiên mà Đức Kitô muốn chúng ta đem ra thực hành chính là để cho Người công bố rằng chúng ta là những người có phúc.
Lời của Đức Kitô không phải là những quy tắc được áp đặt lên cuộc sống chúng ta; đó là một sức mạnh có thể xây dựng đời sống chúng ta từ bên trong. Sức mạnh ấy không thể được khám phá nếu chỉ coi lời Người như một lề luật bên ngoài, hay chỉ hiểu theo nghĩa trừu tượng. Trái lại, chúng ta hãy lắng nghe để nhận ra nơi nào lời Người chạm đến tâm hồn mình, khơi lên—thậm chí chỉ rất mong manh—một tiếng đáp tự nhiên: “Đúng vậy, điều ấy là sự thật!” Rồi hãy để lời ấy gợi mở cho chúng ta, dù chỉ bằng những bước rất nhỏ ban đầu, một việc cụ thể mà hôm nay chúng ta có thể thực hiện.