Monthly Bible
Commentaries
Các anh tìm gì thế?
Gioan 1,35-42“Các anh tìm gì thế?” Đây là những lời đầu tiên Chúa Giêsu nói trong Tin Mừng Gioan. Câu hỏi được đặt ra cho hai môn đệ đầu tiên, những người đại diện cho các Kitô hữu đầu tiên và cho tất cả những ai muốn theo Đức Kitô.
Bản văn bắt đầu với ông Gioan Tẩy Giả, người đang tha thiết mong chờ Đức Kitô đến. Thái độ mong đợi của ông giúp ông nhìn thấy các biến cố diễn ra ở một bình diện sâu xa hơn. Gioan Tẩy Giả không chỉ đơn giản nhìn thoáng qua Chúa Giêsu khi Người đi ngang qua. Ông cố gắng đi sâu vào mầu nhiệm của Đấng đang đi ngang qua trước mặt mình và muốn các môn đệ của ông cũng làm như vậy.
Khi gọi Chúa Giêsu là “Chiên Thiên Chúa”, ông nhìn thấy Chúa Giêsu là Đấng sẽ thực hiện lời nói và những lời hứa của Thiên Chúa. Giống như Người Tôi Trung đau khổ trong sách Isaia, Đấng mang lấy những đau khổ của dân Thiên Chúa và dù vô tội vẫn bị sát tế như một con chiên (x. Is 52,13 – 53,12), và giống như con chiên Vượt Qua trở thành biểu tượng cho sự cứu chuộc của Israel (x. Xh 12,1-28), việc Chúa Giêsu hiến dâng mạng sống vì tình yêu sẽ cứu chuộc toàn thể nhân loại. Điều đáng ngạc nhiên là Chúa Giêsu đến như một con chiên, một thụ tạo đơn sơ và khiêm nhường, để cứu độ thế giới.
Chúa Giêsu đang đi ngang qua. Như trong nhiều đoạn khác của Tân Ước, Chúa Giêsu được trình bày như một người hành hương. Người không chỉ “đứng đó”; Người biết rằng cuộc đời mình có một mục đích. Nếu muốn biết Người, chúng ta phải đi theo Người.
Phản ứng của hai môn đệ ông Gioan thật tức thời. Họ nghe, họ nhìn và họ đi theo. Chẳng phải đây cũng là cách đức tin được truyền đạt sao? Chúng ta nghe Tin Mừng về Chúa Giêsu, chúng ta nhìn thấy cách cộng đoàn Kitô hữu sống, và chúng ta quyết định đi theo Người. Khác với các môn đệ đầu tiên trong những Tin Mừng khác, hai môn đệ này đã tìm kiếm từ trước. Theo nghĩa này, họ gần gũi hơn với nhiều người ngày nay.
Chúa Giêsu nhận ra rằng mình đang được đi theo. Đây là một thời khắc quan trọng. Người quay lại và hỏi: “Các anh tìm gì thế?” Đây là một câu hỏi nền tảng và phổ quát, có giá trị đối với một Kitô hữu cũng như đối với bất kỳ con người nào. Chúng ta sống trong một thế giới nơi có thể lựa chọn giữa biết bao khả năng. Nhưng chúng ta có thực sự biết mình muốn gì không? Chúng ta có sống theo ước muốn sâu xa nhất và chân thành nhất của mình không? Nghe có vẻ là một câu hỏi đơn giản, nhưng nếu được đón nhận cách nghiêm túc, câu trả lời có thể thay đổi cuộc đời chúng ta.
Hơn nữa, Chúa Giêsu đặt câu hỏi này cho hai người vốn đã có một “vị thầy”, đó là ông Gioan Tẩy Giả. Vì thế, Người cũng đang hỏi: điều gì đã khiến các anh rời bỏ vị thầy đầu tiên của mình? Các anh thấy gì nơi tôi? Điều gì làm cho tôi khác biệt? Tôi có thể trao ban cho các anh điều gì?
Chúa Giêsu coi trọng hai người này và để họ bày tỏ ước muốn của mình. Có lẽ, khi chúng ta được người khác coi trọng và có người sẵn lòng lắng nghe chúng ta, một điều gì đó trong chúng ta có thể được biến đổi. Các môn đệ đáp lại bằng một câu hỏi: “Thưa Thầy, Thầy ở đâu?”
Câu hỏi này không nói về nơi cư ngụ của Chúa Giêsu; họ không hỏi địa chỉ của Người. Câu hỏi bắt đầu bằng từ “Rápbi (Thầy)”, cho thấy họ nhìn nhận Chúa Giêsu như một người hướng dẫn, rằng Chúa Giêsu có điều gì đó để dạy họ và họ sẵn sàng thực hiện những bước cần thiết để theo Người. Trong ngôn ngữ Kinh Thánh, động từ “đi theo” có ý nghĩa sâu xa hơn nhiều so với việc chỉ đi phía sau một người. Nó có nghĩa là sống với người ấy, biết người ấy cách thân mật, đến mức trở nên giống người ấy.
Trong cách dùng từ của Gioan, các từ “ở lại, cư ngụ, lưu lại” mang một ý nghĩa đặc biệt. Biết một người ở đâu là biết cuộc sống của người ấy bén rễ ở đâu. Có lần Chúa Giêsu nói với các môn đệ: “Nếu anh em giữ các điều răn của Thầy, anh em sẽ ở lại trong tình yêu của Thầy, như Thầy đã giữ các điều răn của Cha Thầy và ở lại trong tình yêu của Người” (Ga 15,10). Chúa Giêsu ở lại trong tình yêu của Chúa Cha; nơi Người cư ngụ chính là tình yêu liên kết Người với Chúa Cha. Đây là bí mật của cuộc đời Người, là điều mang lại ý nghĩa cho cuộc đời Người. Khi các môn đệ hỏi: Thầy ở đâu, họ đang xin được bước vào và tham dự vào mối tương quan độc nhất giữa Chúa Giêsu và Thiên Chúa.
Câu trả lời của Chúa Giêsu dành cho các môn đệ là: “Đến mà xem.” Nếu muốn bước vào nơi Chúa Giêsu ở lại một cách độc nhất, họ phải chấp nhận một sự mạo hiểm, mạo hiểm tín thác; mạo hiểm của đức tin. Trong ngôn ngữ của Tin Mừng Gioan, đi hoặc đến với Chúa Giêsu đồng nghĩa với tin vào Người. Đức tin trước hết là một sự đáp trả, là tiến bước về phía một con người. Đức tin làm cho cuộc đời chúng ta chuyển động; đức tin giúp chúng ta đi theo.
Thánh sử kể lại rằng các môn đệ đã ở lại với Chúa Giêsu ngày hôm ấy. Họ đã nói với nhau những gì? Chúng ta không biết. Điều chúng ta biết là cuộc gặp gỡ với Chúa Giêsu này đã biến đổi cuộc đời họ. Đối với những ai sẵn lòng mở rộng cuộc đời mình, một cuộc gặp gỡ với một người nào đó có thể xảy đến và làm thay đổi hướng đi của lịch sử đời mình.