Monthly Bible
Commentaries
"Nếu chị nhận ra ân huệ Thiên Chúa ban"
Gioan 4,5-15Trong một cuộc gặp gỡ đơn sơ bên bờ giếng, Đức Giêsu mặc khải trọn vẹn sứ mạng và căn tính của Người. Theo mọi tiêu chuẩn của xã hội đương thời, người phụ nữ đến lấy nước không phải là người thích hợp để Đức Giêsu giao tiếp hay ở bên cạnh. Trước hết, bà là người Samari, thuộc một nhóm trong nhiều thế kỷ là đối thủ truyền kiếp của người Do Thái. Thứ đến, bà là phụ nữ: vị trí của bà không phải là để trò chuyện với một rabbi, hay thậm chí để nói chuyện với một người đàn ông xa lạ (x. 4,27). Hơn nữa, rất có thể bà là người mang tiếng xấu, một “tội nhân”: bà ra ngoài vào lúc trưa, thời điểm mà bà khá chắc chắn sẽ không gặp ai trên đường.
Không chút do dự, Đức Giêsu bước vào mối tương quan với con người bị coi thường ấy. Khi diễn tả nhu cầu rất nhân bản là được uống nước, Người cho thấy sự trân trọng dành cho người phụ nữ, đối xử với bà như một người ngang hàng, hoặc thậm chí như người ở vị thế cao hơn, vì bà có điều Người cần. Nhờ đó, phẩm giá nhân bản của bà được phục hồi trọn vẹn, và nền tảng của một sự hiệp thông được thiết lập, vượt qua những ranh giới của tập tục.
Tuy nhiên, sự hiệp thông này không bắt nguồn từ một cử chỉ nhân hậu thuần túy của con người. Dù ban đầu Đức Giêsu kêu gọi thiện chí của người phụ nữ, đến sự quảng đại của trái tim bà, thì đó chỉ là bước khởi đầu nhằm giúp bà nhận ra rằng điều quan trọng nhất là biết đón nhận. Người mặc khải một Thiên Chúa trước hết là Đấng ban tặng, một nguồn mạch sự sống tràn đầy, và chính Người là Đấng duy nhất có thể làm cho nguồn mạch ấy vọt lên. Cuộc gặp gỡ với Đức Giêsu và lời Người xin được uống dẫn người phụ nữ đến chỗ khám phá cơn khát của chính mình và mở ra trong bà một khoảng trống mà chỉ mình Thiên Chúa mới có thể lấp đầy.