Dám dâng hiến chút ít mình đang có
Thứ Năm, ngày 9 tháng 7 năm 2026
Trong những tuần này, chúng ta đang lắng nghe Tin Mừng theo thánh Mátthêu, và đoạn Tin Mừng vừa nghe (Mt 16,5–12) không dễ hiểu. Chúa Giêsu bảo những người theo Người phải đề phòng men của nhóm Pharisêu và Xađốc. Họ là ai? Họ đại diện cho những cách thức khác nhau để tìm kiếm sự bảo đảm: có người tìm kiếm sự bảo đảm thông qua việc canh tân bằng cách giữ luật tôn giáo nghiêm ngặt, có người tìm kiếm sự bảo đảm thông qua quyền lực chính trị hoặc thể chế. Còn con đường của Chúa Giêsu thì khác.
Xin lưu ý rằng các môn đệ của Chúa Giêsu không hiểu dấu lạ hóa bánh ra nhiều. Thế nhưng Người vẫn bảo họ phải đề phòng giáo huấn của nhóm Pharisêu và Xađốc. Điều đó có thể có ý nghĩa gì đối với chúng ta?
Chỉ với những phương tiện rất hạn hẹp — đơn giản là những gì các bạn hữu của Người có thể tìm được — Chúa Giêsu đã cho hai đám đông ăn no. Bằng cách sử dụng những gì sẵn có, trong sự đơn sơ, và dâng lên Thiên Chúa với tâm tình tạ ơn, thay vì áp đặt một giáo huấn hay một lập trường chính trị, Người đã ban những dấu chỉ về Nước Thiên Chúa. Những người đói đã được ăn no, mà vẫn còn dư.
Khi bước theo Chúa Giêsu, chúng ta bước theo Đấng hiền lành và khiêm nhường trong lòng. Điều dẫn dắt chúng ta theo bước chân Người không phải là việc theo đuổi sự hoàn hảo của con người, cũng không phải là điều chúng ta tưởng tượng về sự hoàn hảo của Thiên Chúa. Khi đón nhận rằng Người đồng hành với chúng ta như chính chúng ta là, và dám dâng hiến chút ít mình đang có, chúng ta thường khám phá rằng cùng với Người, chúng ta có thể làm được nhiều điều.
Đó chẳng phải là con đường của tự do đích thực sao? Chúa Giêsu giải thoát chúng ta để chúng ta có thể hoàn toàn là chính mình, không còn bị gò bó bởi những gì chúng ta nghĩ người khác mong đợi ở mình. Và khi cùng Người bước đi, từng chút một, Chúa Thánh Thần biến đổi chúng ta để chính chúng ta cũng trở nên hiền lành và khiêm nhường trong lòng.
Đúng vậy, điều đó có thể có nghĩa là từ bỏ những con đường dường như mang lại những bảo đảm về mặt thiêng liêng hay xã hội. Nhưng đó chính là cuộc phiêu lưu của đức tin: con đường dám đánh đổi mọi sự để đáp lại tình yêu mà Thiên Chúa đã yêu thương chúng ta, con đường của sự tín thác.
Vào tối thứ Bảy, trong giờ cầu nguyện, chúng tôi sẽ hân hoan đón nhận một người anh em mới gia nhập cộng đoàn. Thầy đến từ Thụy Sĩ. Sau một thời gian phục vụ thiện nguyện tại Taizé, thầy đã sống với các anh em trong những tháng vừa qua, và giờ đây đã đến lúc thầy tiến thêm một bước trên hành trình theo Đức Kitô. Xin anh chị em cầu nguyện cho thầy và cho chúng tôi.
Khi rời Taizé, bạn sẽ mang theo điều gì từ trải nghiệm này? Bạn đã lắng nghe câu hỏi: “Bạn tìm kiếm điều gì?” như thế nào? Nếu mỗi người có thể nghĩ đến một điều trong đời sống nơi đây mà mình muốn đưa vào đời sống hằng ngày, tôi sẽ rất biết ơn.
Làm thế nào để bạn khám phá hoặc đào sâu sự dấn thân của mình trong Giáo hội địa phương và trong xã hội? Xét theo nhiều phương diện, Taizé không phải là điều quan trọng. Điều thực sự quan trọng là những gì sẽ diễn ra khi bạn trở về nhà.
Có một điều tôi muốn xin tất cả các bạn: hãy dành thời gian cầu nguyện cho hòa bình trên thế giới — trong gia đình và các mối tương quan bạn hữu của chúng ta, trong khu xóm của chúng ta, nhưng đặc biệt là tại những quốc gia đang có chiến tranh. Giữa chúng ta hôm nay có các bạn trẻ đến từ Ukraine và Trung Đông.
Với các bạn ấy, tôi muốn bày tỏ lời cầu nguyện và tình liên đới của chúng tôi. Vào mùa thu này, một vài anh em của chúng tôi sẽ đến thăm những vùng đất ấy. Chúng tôi không quên các bạn.
Và lời cầu nguyện ấy có thể bắt đầu ngay từ ngày mai, khi các bạn cùng tham dự với chúng tôi lúc 8 giờ tối tại nhà thờ. Như mỗi tuần, chúng ta sẽ cầu nguyện trong thinh lặng để cầu nguyện cho hòa bình.
Published on 11 thg 7, 2026