Thầy Matthew

Khám phá căn tính đích thực của chúng ta

Thứ Năm, ngày 27 tháng 8 năm 2026
Taizé

Trong khu rừng đối diện Taizé, người quản lý rừng đã khôi phục những khúc quanh uốn lượn của con suối từng chảy qua khu rừng, nhưng sau đó đã bị biến thành một kênh thoát nước. Ngay cả trong đợt nắng nóng khắc nghiệt mà chúng ta đã trải qua, giữa khu rừng rậm rạp, những khúc quanh ấy vẫn giữ lại được một phần nước, giúp hệ thực vật và động vật phát triển phong phú. Đây là một ví dụ tuyệt đẹp về cách sự sống có thể bén rễ và phát triển ở nơi trước đây nó phải vật lộn để tồn tại, khi chúng ta chăm sóc công trình tạo dựng.

Chúng ta cũng đang khát, đang nỗ lực để hiểu những khát vọng sâu xa nhất của mình, khi lắng nghe câu hỏi của Chúa Giêsu: “Anh em tìm gì?” Chúng ta muốn uống từ nguồn mạch là sự hiện diện của Đức Kitô trong cuộc đời mình.

Để làm được điều đó, chúng ta cần học cách đi theo những khúc quanh, dành thời gian, lắng nghe tiếng thì thầm của Chúa Thánh Thần qua cầu nguyện, suy niệm Thánh Kinh và qua những cuộc gặp gỡ hằng ngày, khi chúng ta gặp những người khác với mình nhưng cũng đang tìm kiếm ý nghĩa cho cuộc đời họ.

Ẩn sâu dưới nhiều khát vọng của chúng ta là câu hỏi về bản thân chúng ta là ai. Nhưng liệu tôi có thể tự trả lời câu hỏi “Tôi là ai?” hay không? Chẳng phải chúng ta được định hình nhiều hơn bởi mối tương quan với những người khác sao? Và đối với những người đang tìm kiếm đức tin, chẳng phải chúng ta được định hình bởi mối tương quan với Thiên Chúa sao?

Câu chuyện về Dân Chúa bắt đầu từ một căn tính phức tạp. Trong Thánh Kinh, chúng ta thường nghe câu hỏi: “Ngươi là ai?” Đây là câu hỏi được đặt ra cho người khác. Khi ông Isaac hỏi điều này với con trai mình là ông Giacóp, Giacóp trả lời: “Êsau”, tên của người anh em sinh đôi của mình. Sau đó, khi vật lộn với một nhân vật huyền bí, Giacóp sẽ hỏi: “Tên ngươi là gì?” Nhưng chính Giacóp, người đã bị thương trong cuộc gặp gỡ này, không nhận được một câu trả lời, mà nhận được một tên mới, một căn tính mới phản ánh phần nào những gì ông đã trải qua.

Trong Tin Mừng theo thánh Gioan, các nhà chức trách tôn giáo cũng hỏi Chúa Giêsu: “Ông là ai?” và Người trả lời rằng Người chưa bao giờ ngừng nói Người là ai. Nhưng khi những người bạn của Người gặp Người sau khi Người sống lại, cũng trong Tin Mừng này, họ không còn hỏi Người: “Thầy là ai?” nữa, bởi vì họ biết đó chính là Chúa.

Khi nghe câu hỏi “Bạn là ai?”, bạn phản ứng thế nào? Ai hỏi bạn câu ấy? Và khi trả lời, chúng ta có hiểu căn tính của mình như một điều do chính mình tạo dựng, hay như một điều được hình thành qua các mối tương quan? “Tôi là ai?” thực sự không thể tách rời khỏi câu hỏi: “Ai là người thân cận của tôi?”

Có lẽ căn tính không phải là điều chúng ta đạt được bằng cách định nghĩa chính mình một lần cho tất cả, nhưng là điều chúng ta khám phá trong các mối tương quan – với Thiên Chúa, với tha nhân và với công trình tạo dựng. Ngay cả khi chúng ta muốn biết mình đang đi về đâu, hãy để dòng suối của cuộc đời đưa chúng ta đi theo con đường dài hơn, để những khúc quanh của thời gian, thinh lặng, cầu nguyện, những cuộc gặp gỡ và cả những điều bất định có thể uốn nắn chúng ta.

Khi ấy, chúng ta có thể trở nên chính con người mà mình là tận đáy lòng: mỗi người chúng ta là một con người độc nhất, với những ân ban và những vết thương của riêng mình, nhưng trước hết, là người được Thiên Chúa yêu thương.

Trong suốt mùa hè, các tình nguyện viên của chúng ta đã dành rất nhiều tâm sức để đón tiếp tất cả các bạn đến tham dự các cuộc gặp gỡ. Tôi muốn chân thành cảm ơn họ vì sự hỗ trợ của họ, và bày tỏ hy vọng rằng họ cũng đã có thể dành thời gian để hiểu sâu hơn về đời sống của mình trong Thiên Chúa, trong tương quan với những người khác.

Laura đến từ Colombia và sẽ chia sẻ với chúng ta một vài suy nghĩ:

Đối với tôi, câu hỏi “Bạn là ai?” khó hơn vẻ bề ngoài của nó. Tôi có thể nói tên mình, mình đến từ đâu, hoặc mình làm gì. Nhưng những điều đó thực sự không trả lời được câu hỏi: Tôi là ai?

Khi nghe bài Tin Mừng hôm Chúa nhật, tôi nghĩ đến việc Chúa Giêsu hỏi các môn đệ: “Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?” Và tôi bắt đầu suy nghĩ: có lẽ Thiên Chúa cũng đang hỏi tôi: “Bạn là ai?”

Nhiều khi, tôi nghĩ về bản thân qua những gì mình làm hoặc qua cách người khác nghĩ về mình. Nhưng đức tin giúp tôi nhận ra rằng, trước tất cả những điều ấy, tôi là một người được Thiên Chúa yêu thương.

Tôi nghĩ Taizé giúp tôi nhớ lại điều này. Ở đây, trong thinh lặng và cầu nguyện, tôi có thể tạm thời quên đi tất cả những điều thường khiến tôi nghĩ rằng đó là những gì định nghĩa tôi. Tôi có thể đơn giản hiện diện nơi đây, với Thiên Chúa. Tôi vẫn chưa có một câu trả lời trọn vẹn. Nhưng tôi có thể nói rằng tôi là một người đang trên hành trình, tìm kiếm Thiên Chúa và học biết mình là ai cùng với Người.

Và tôi cũng là người Colombia. Tôi đến từ châu Mỹ Latinh, từ một nơi mà tôi đã học cách sống đức tin cùng với những người khác, với niềm vui, niềm hy vọng, âm nhạc và một tấm lòng rộng mở. Tôi đã học được rằng chúng ta có thể trở nên một gia đình với những người mình gặp gỡ, đón tiếp họ và chia sẻ cuộc sống với họ.

Điều đó cũng là một phần con người tôi. Có lẽ câu hỏi “Tôi là ai?” không cần một câu trả lời hoàn hảo. Có lẽ điều quan trọng là để Chúa Giêsu thay đổi cách tôi sống và cách tôi nhìn những người khác. Vì thế, lúc này, tôi có thể nói: Tôi là một người được Thiên Chúa yêu thương. Tôi vẫn đang học cách tin vào điều đó và sống với tình yêu ấy.

br. Matthew Meditations

Published on 28 thg 8, 2026