Tin mừng về tình yêu của Người

Thứ Bảy, ngày 4 tháng 4 năm 2026
Tamino Petelinšek

Chào mừng tất cả các bạn đã đến từ khắp nơi ở châu Âu và nhiều nơi khác để cùng chúng tôi cử hành Tuần Thánh tại Taizé. Tôi đặc biệt chào đón các bạn trẻ đến từ những quốc gia đang chịu ảnh hưởng của chiến tranh. Các bạn trẻ từ Libăng và Ukraina đang hiện diện giữa chúng ta, cùng với các bạn trẻ từ nhiều châu lục, đã rước các biểu tượng thánh trong những ngày qua vào đầu giờ cầu nguyện buổi tối.

Tôi cũng muốn cảm ơn tất cả các thiện nguyện viên — những người trẻ đến từ khắp nơi — đã dành từ một tháng đến một năm thời gian của mình để sống một giai đoạn phục vụ và suy tư cá nhân tại Taizé. Trong tuần này, các bạn đã dốc hết sức mình để chúng ta có thể đón tiếp mọi người. Xin cảm ơn các bạn!

Mỗi ngày trong tuần này, chúng ta đã lắng nghe các đoạn Tin Mừng thuật lại những chặng cuối cùng trong cuộc đời trần thế của Đức Giêsu. Chúng ta đã tiến gần đến chính trái tim của Thiên Chúa, được tỏ lộ qua việc Đức Kitô hiến dâng mạng sống mình cho từng người chúng ta.

Sau cái chết bạo lực của Người trên thập giá, hôm nay chúng ta ở trong sự thinh lặng chờ đợi của Thứ Bảy Thánh. Có một truyền thống rất cổ xưa, được ghi lại trong Thư thứ nhất của thánh Phêrô, nói rằng Đức Giêsu đã xuống cõi chết để loan báo Tin Mừng tình yêu của Người cho những người ở đó. Tối nay, đó là biểu tượng Đức Kitô xuống ngục tổ tông, nơi chúng ta thấy Người phá tung cửa tử thần để nắm lấy Ađam và đưa ông về ánh sáng.

Chúng ta đã nghe những lời từ sách Ai Ca — tiếng kêu của một con người đang đau khổ hướng về Thiên Chúa. Khi nghe những lời ấy, chúng ta nghĩ đến Đức Giêsu, nhưng cũng nghĩ đến tất cả những ai đang đau khổ: các nạn nhân của chiến tranh và của mọi hình thức bạo lực.

Theo một nghĩa nào đó, tất cả chúng ta đều là những con người của Thứ Bảy Thánh. Nhìn vào thế giới hôm nay, nhiều khi chúng ta không có câu trả lời trước những gì đang xảy ra. Thế nhưng, chúng ta vẫn cảm nhận rằng con người được dựng nên cho một điều gì đó cao cả hơn. Tối nay, chúng ta cũng đã lắng nghe lời tuyên xưng đức tin của ông Gióp rằng Thiên Chúa vẫn hằng sống, bất chấp những đau khổ ông đang trải qua.

Sáng mai, vào lúc 6 giờ, chúng ta sẽ bắt đầu đọc các bản văn Cựu Ước ngoài trời, những bản văn nói với chúng ta về quyền năng sáng tạo và giải thoát của Thiên Chúa — từ công trình sáng tạo, qua việc giải phóng dân Người khỏi ách nô lệ, đến lời hứa về sự sống mới sau tàn phá. Chúng ta sẽ nhận ra rằng Thiên Chúa luôn đứng về phía những ai đang đau khổ.

Chúng ta sống trong niềm mong đợi bình an mà Đức Kitô đã thổi ban cho các môn đệ vào buổi chiều ngày Thiên Chúa cho Người sống lại từ cõi chết — một bình an giải thoát chúng ta và mở ra con đường dẫn tới sự hiệp thông, nơi tất cả chúng ta là anh chị em của nhau, dù là người tin hay không tin.

Tên tôi là Mariia, tôi 24 tuổi. Tôi đến từ Ukraina, và tôi là một thiện nguyện viên tại Taizé từ tháng Hai. Đây là lần đầu tiên tôi xa nhà và gia đình trong Tuần Thánh và lễ Phục sinh. Tuần Thánh này thực sự khác biệt đối với tôi.

Hôm qua, tôi đã rất xúc động. Tiếng chuông. Đúng 3 giờ, chuông bắt đầu vang lên. Âm thanh như nói rằng Người đã chết. Chúng ta đã mất Người. Đó là một lời từ biệt. Không còn bước ngoặt nào nữa. Thật quá bất công. Làm sao điều này có thể xảy ra? Tại sao? Mọi người dừng lại. Lặng đi. Gác lại những công việc phụ. Và điều chính yếu trở thành trung tâm. Sự thinh lặng lên tiếng. Tôi đứng gần tháp chuông, nhắm mắt lại, những giọt nước mắt nóng hổi tuôn rơi. Điều đó thật quen thuộc. Ở Ukraina, mỗi sáng lúc 9 giờ, chúng tôi có một phút thinh lặng toàn quốc. Mọi sự dừng lại. Để tưởng nhớ tất cả những người đã thiệt mạng, tất cả những người đã hiến mạng sống mình để tôi có thể sống. Hãy giữ trái tim mình hướng về những điều chính yếu. Những điều thuộc về con người. Không phải những điều phụ thuộc. Như Chúa đã nói với bà Mátta: “Mátta, Mátta ơi! Chị băn khoăn lo lắng nhiều chuyện quá. Chỉ có một chuyện cần thiết mà thôi. Maria đã chọn phần tốt nhất, và sẽ không bị lấy đi.” Đó là lời mời gọi của tôi hướng đến sự liên đới.

Vào cuối năm nay, cuộc gặp mặt châu Âu của các bạn trẻ sẽ được tổ chức tại Łódź, Ba Lan – một thành phố ở giao điểm của bốn nền văn hoá: Công giáo, Tin Lành, Chính Thống và Do Thái. Nếu bạn từ 18 đến 35 tuổi, hãy đến tham dự với chúng tôi từ ngày 28 tháng 12 đến ngày 1 tháng 1!

Trong suốt năm nay, các anh em của tôi sẽ tiếp tục đến thăm các bạn trẻ tại Ukraina, Palestine, Israel và Syria. Gần đây, một người anh em vừa trở về từ Myanmar và đã viết: “Người dân chưa bao giờ nói với tôi về hy vọng. Dường như không có giải pháp nào có thể hình dung được. Thế nhưng, những người tôi gặp vẫn tiếp tục dấn thân cho hoà bình và công lý, nhiều khi phải liều cả mạng sống. Có lẽ điều đó giống như các môn đệ theo Đức Kitô mà không biết Người đi đâu: họ vẫn cứ theo Người, từng bước một, ngày qua ngày.”

Không phải ai cũng có thể đến những quốc gia như thế, nhưng trong tuần này, tôi đã nói chuyện với một người bạn đến từ Ý, người điều hành một tổ chức đang bắt đầu kết nghĩa các trường học tại Ý với các trường học ở những vùng đang có xung đột. Anh kể cho tôi nghe về việc thiết lập liên lạc giữa một trường trung học tại thành phố của anh với một trường ở miền nam Libăng, nơi đang chịu nhiều đau khổ trong thời gian này. Họ cũng đang cố gắng thiết lập mối liên hệ với một trường học tại Sudan.

Làm thế nào chúng ta có thể tìm kiếm và duy trì sự liên kết với những người trẻ đang sống ở những nơi chiến tranh tàn phá? Làm thế nào để cho họ thấy rằng họ không bị lãng quên? Cạm bẫy lớn nhất hôm nay đối với những người chúng ta đang sống ở các quốc gia không có chiến tranh chính là sự dửng dưng.

Liệu có thể suy nghĩ – trong các trường học, giáo xứ hay nhóm bạn – về việc mở ra những kênh liên lạc với những người trẻ không dễ dàng đi lại? Một số bạn có thể đã tham gia vào những dự án như thế; những người khác có thể tìm được hướng đi qua việc tiếp xúc với những người tị nạn đang sống gần mình.

Chúng ta cũng đừng quên những người đang sống dưới các chế độ áp bức, những người đang tìm kiếm công lý và hoà bình. Chính như thế, chúng ta có thể xây dựng những nhịp cầu và trở thành những người kiến tạo bình an mà Đức Kitô Phục sinh ban tặng – vâng, trở nên những người hành hương của hoà bình.

Trước khi chúng ta bắt đầu hát lại, mỗi người hãy nhẹ nhàng thì thầm với người bên cạnh bằng chính ngôn ngữ của mình: “Đức Kitô đã sống lại!” Và hãy để họ đáp lại: “Người đã sống lại thật!”

Và từ ngày mai, cũng như trong những tuần sắp tới, hãy chào nhau trong đức tin bằng lời chào này. Hãy dám tin vào dấu chỉ của ngôi mộ trống. Khi đó, bình an và niềm vui của Đức Kitô Phục sinh sẽ ở cùng tất cả chúng ta!

Meditations

Published on 9 thg 4, 2026