Méditations mensuelles
Thầy ở đâu?
Gioan 1,35-39Trong Tin Mừng Gioan, Gioan Tẩy Giả trở thành nhân chứng. Chăm chú nhìn Đức Giêsu khi Người đi ngang qua, ông chỉ cho người khác và nói: "Đây là Chiên Thiên Chúa." Hai môn đệ lắng nghe, tin ông và bắt đầu đi theo Chúa Giêsu.
(Tụ họp hôm nay trong Cuộc Hành hương Tín thác tại Paris), chúng ta có thể giống như họ, sẵn sàng theo Chúa Giêsu hoặc ít ra cũng bị Người cuốn hút. Nếu chúng ta đã đến đây từ khắp châu Âu để cùng nhau cầu nguyện, đó là vì chúng ta đang tìm kiếm một điều gì đó, một Đấng nào đó. Chính Chúa Giêsu đã thu hút chúng ta, hiệp nhất chúng ta vượt qua mọi biên giới. Điều đã khởi sự tại Bêtania bên kia sông Giođan vẫn tiếp diễn nơi đây hôm nay. Các thầy Taizé và rất nhiều nhân chứng khác trên hành trình của chúng ta chỉ cho chúng ta thấy Chúa Giêsu, Đấng làm cho mình hiện diện giữa chúng ta.
"Các anh tìm gì thế?" Chúa Giêsu đặt cho chúng ta câu hỏi này cũng như Người đã hỏi các môn đệ đến gần Người. Người bước vào cuộc đối thoại với họ, cũng như hôm nay Người làm với chúng ta qua Lời hằng sống của Người. Chúng ta hãy dành thời gian để câu hỏi hiện sinh này vang vọng trong lòng mình: anh em đang tìm gì? Cơn khát nào thật sự thúc đẩy chúng ta? Hãy thử trả lời trong tâm hồn mình.
Các môn đệ đáp lại bằng một câu hỏi khác: “Thưa Thầy, Thầy ở đâu?” Nói cách khác: “Thầy thật sự là ai? Chúng con có thể trải nghiệm điều gì đó đích thực với Thầy không?” Đó là diễn tả một khát vọng sâu xa về một mối tương quan chân thật. Khi ở lại bên Chúa Giêsu, Đấng đáp lại họ: “Hãy đến mà xem,” họ sẽ kinh nghiệm một cuộc gặp gỡ mạnh mẽ đến nỗi họ còn nhớ chính xác giờ phút ấy, bốn giờ chiều. "Ở lại", một động từ then chốt trong Tin Mừng Gioan, vượt xa sự hiện diện thuần túy về thể lý. Đó là ngôn ngữ của sự hiệp thông sâu xa, của tương quan biến đổi, của tình yêu bén rễ và bền vững.
Qua câu hỏi này, “Thầy ở đâu?”, các môn đệ hướng chúng ta về cuộc tìm kiếm nội tâm của mình. Tất cả chúng ta đều khát khao các mối tương quan; chúng ta mong ước những cuộc gặp gỡ chân thành cho phép chúng ta được là chính mình trong sự thật và đón nhận người khác như một hồng ân. Chúng ta khao khát những mối tương quan bình an: với người khác, với chính mình, với Thiên Chúa, với toàn thể thụ tạo. Chúng ta mơ ước hòa bình và hòa giải bởi vì tận sâu thẳm, chúng ta là những hữu thể tương quan được tạo dựng cho tình bằng hữu. Chúng ta cần cho đi và đón nhận, cần thuộc về một gia đình, một cộng đoàn, một dân tộc.
Chúa Giêsu đơn sơ trả lời, không dài dòng giải thích: “Hãy đến mà xem.” Người mời gọi chúng ta bước vào một kinh nghiệm tương quan với Người và với người khác. Người mặc khải cho chúng ta nơi Người ở, chính là mối tương quan của Người với Chúa Cha. Người mời chúng ta dành thời gian ở lại với nhau, cùng lên đường trong sự lắng nghe nhau, dệt nên những mối dây hòa bình và hiệp thông để trở nên dấu chỉ và khí cụ của sự hiệp nhất gia đình nhân loại.
Bài suy niệm này do Sơ Nathalie Becquart biên soạn cho Cuộc Gặp mặt Châu Âu tại Paris.