Monthly Bible
Commentaries
Nhận biết những ân huệ Thiên Chúa
1 Côrintô 2,12Tội nghiệp các tín hữu Côrintô! Họ tưởng rằng mình đã hiểu. Thánh Phaolô đã đến thăm họ, đã lưu lại một thời gian trong thành của họ, đã thiết lập cộng đoàn của họ. Cách giảng dạy của ngài làm họ hài lòng. Từ lời rao giảng của ngài, họ đã ghi nhớ một số công thức được diễn đạt khéo léo, dễ nhớ. Rồi vị Tông đồ ra đi. Những người giảng thuyết khác lại đến. Sự lẫn lộn nảy sinh trong tâm trí họ. Những cách hành xử mà một số tín hữu Côrintô cho là không phù hợp với Tin Mừng đã khiến họ viết thư cho thánh Phaolô. Và rồi họ muốn ngài soi sáng những điểm tối tăm, gây tranh cãi, cũng như cách sống và cầu nguyện chung.
Thánh Phaolô đáp lại bằng cách gửi cho họ “Thư thứ nhất gửi tín hữu Côrintô”. Trong thư, ngài nhắc lại nhiều khẩu hiệu đang được lan truyền tại Côrintô: “Tôi được phép làm mọi sự” (6,12), “Thức ăn dành cho bụng và bụng dành cho thức ăn” (6,13); “Chúng ta đều hiểu biết” (8,1); “Đàn ông không gần đàn bà là điều tốt” (7,1).
Đối diện với những khẩu hiệu đơn giản như thế, thánh Phaolô tìm cách đưa vào những yếu tố khác. Đúng vậy, có lẽ ngài đã nói với các tín hữu Côrintô rằng họ không còn lệ thuộc Lề Luật nữa, rằng mọi thức ăn đều thanh sạch. Đúng vậy, ngài đã nói họ được củng cố trong sự hiểu biết về Thiên Chúa; ngài ca ngợi đời sống độc thân. Có thể ngài cũng đã nói rằng họ đã được sống lại với Đức Kitô. Nhưng những chân lý này, vốn đã bị các tín hữu Côrintô giản lược thành những khẩu hiệu, cần được hiểu và sống trong tương quan với những chân lý khác. Những ân huệ của Thiên Chúa không thể được hiểu nếu không có một sự biến đổi sâu xa toàn thể con người chúng ta. Những ai đã bước vào “tư tưởng của Đức Kitô” (2,16) thì không còn nhìn thực tại với chính mình là trung tâm nữa. Họ biết mình thuộc về Thiên Chúa (3,21-23). Được Thiên Chúa thánh hoá, họ cũng biết mình “được kêu gọi nên thánh” (1,2), nên không dễ dàng rơi vào sự tự mãn. Họ cũng biết rằng những ân ban mình lãnh nhận không phải để tự tôn mình trong tinh thần ganh đua và cạnh tranh, nhưng để xây dựng cộng đoàn (8,1; 14,4).
Thánh Phaolô muốn giúp các tín hữu Côrintô thực sự nhận biết những ân huệ của Thiên Chúa (2,12). Điều đáng chú ý là ngài không đưa ra những chỉ dẫn mang tính áp đặt hơn. Hẳn là ngài nhận ra rằng nếu ban hành một thứ luật mới, ngài sẽ tự mâu thuẫn với chính mình. Ngài mong các Kitô hữu Côrintô học biết suy nghĩ cách trưởng thành, đạt tới “sự hiểu biết sâu xa” (Pl 1,9), nhờ đó họ có thể tiến bước và lớn lên trong thực tại duy nhất tồn tại mãi (13,8).