Méditations mensuelles
Trở nên giống Đức Kitô
1 Gioan 3,1-3Thánh Irênê, Giám mục thành Lyon vào thế kỷ thứ hai, đã quy tụ ý nghĩa của mầu nhiệm Nhập Thể trong một công thức: Thiên Chúa đã làm người để con người được trở nên Thiên Chúa. Như thế, việc Thiên Chúa đến trần gian là bước khởi đầu cho một biến cố khác còn kỳ diệu hơn: con người được trở nên Thiên Chúa. Nhưng đó là một Thiên Chúa được tỏ lộ trong sự nghèo hèn, vô tri và bất lực của một trẻ sơ sinh hoặc của một con người bị đóng đinh.
Vì thế, chúng ta đang trên hành trình giữa một khởi nguyên mà chúng ta không thể nắm bắt trọn vẹn và một đích điểm mà chúng ta chưa thể hình dung. Sự chuyển tiếp này đòi hỏi sự tham gia tích cực của chúng ta. Chúng ta trở nên chính mình hơn khi đánh thức sự hiện diện của Đức Kitô trong lòng mình, vượt qua những cánh cửa khép kín bởi sợ hãi, thất bại, giận dữ hay nhục nhã. Người ban cho chúng ta bình an của Người và sai chúng ta đi sống bình an ấy giữa những tương quan nhân loại, trong một thế giới bị tổn thương bởi bất công và bạo lực. Vâng, khi chúng ta để cho bình an và ơn tha thứ của Người hoạt động trong đời sống mình, Thần Khí của Người đang hoạt động trong chúng ta và trong thế giới, và sự sống trổ sinh.
Vì thế, chúng ta không chỉ thuộc về nơi này hay nơi kia, không chỉ là cá nhân này hay cá nhân nọ; chúng ta không chỉ là bản lý lịch, hồ sơ y tế hay tài khoản ngân hàng của mình; chúng ta không được định nghĩa bởi những dự định, những thất bại, những từ chối hay những xác tín của mình. Căn tính của chúng ta được tỏ lộ trong một khát vọng được giải thoát khỏi mọi ràng buộc, sẵn sàng và rộng mở, bởi được nâng đỡ bởi lời gọi và ân ban của Đấng khác. Chúng ta sẽ là gì thì chưa được tỏ bày, như Thư thứ nhất của thánh Gioan nói, nhưng chúng ta biết rằng khi Đức Kitô xuất hiện, chúng ta sẽ nên giống như Người, vì chúng ta sẽ thấy Người như Người là. Chúng ta đã mặc lấy Đức Kitô, đã nhận lãnh một danh xưng và một điều răn mở ra cho chúng ta những tương quan mới. Những cội rễ nuôi dưỡng chúng ta không chỉ là một gia sản văn hoá, một lịch sử gia đình, một kho tàng được truyền lại bởi những người mở đường cho chúng ta. Những cội rễ ấy còn ở phía trước chúng ta, trong điều mà chúng ta chưa thấy nhưng là điều chúng ta được định hướng tới. Những biến động trong xã hội không thể làm tổn hại chúng cho bằng một tinh thần buông xuôi hay lười biếng khiến chúng ta xa rời sự hiệp thông sống động với Thiên Chúa.