Fragment z
Biblii z komentarzem

Tháng 4 năm 2015

Tình yêu và sự đúng đắn

1 Côrintô 13
Giả như tôi có nói được các thứ tiếng của loài người và của các thiên thần đi nữa, mà không có đức mến, thì tôi cũng chẳng khác gì thanh la phèng phèng, chũm choẹ xoang xoảng. Giả như tôi được ơn nói tiên tri, và được biết hết mọi điều bí nhiệm, mọi lẽ cao siêu, hay có được tất cả đức tin đến chuyển núi dời non, mà không có đức mến, thì tôi cũng chẳng là gì. Giả như tôi có đem hết gia tài cơ nghiệp mà bố thí, hay nộp cả thân xác tôi để chịu thiêu đốt, mà không có đức mến, thì cũng chẳng ích gì cho tôi. Đức mến thì nhẫn nhục, hiền hậu, không ghen tuông, không vênh vang, không tự đắc, không làm điều bất chính, không tìm tư lợi, không nóng giận, không nuôi hận thù, không mừng khi thấy sự gian ác, nhưng vui khi thấy điều chân thật. Đức mến tha thứ tất cả, tin tưởng tất cả, hy vọng tất cả, chịu đựng tất cả. Đức mến không bao giờ mất được. Ơn nói tiên tri ư? Cũng chỉ nhất thời. Nói các tiếng lạ chăng? Có ngày sẽ hết. Ơn hiểu biết ư? Rồi cũng chẳng còn. Vì chưng sự hiểu biết thì có ngần, ơn nói tiên tri cũng có hạn. Khi cái hoàn hảo tới, thì cái có ngần có hạn sẽ biến đi. Cũng như khi tôi còn là trẻ con, tôi nói năng như trẻ con, hiểu biết như trẻ con, suy nghĩ như trẻ con; nhưng khi tôi đã thành người lớn, thì tôi bỏ tất cả những gì là trẻ con. Bây giờ chúng ta thấy lờ mờ như trong một tấm gương, mai sau sẽ được mặt giáp mặt. Bây giờ tôi biết chỉ có ngần có hạn, mai sau tôi sẽ được biết hết, như Thiên Chúa biết tôi. Hiện nay đức tin, đức cậy, đức mến, cả ba đều tồn tại, nhưng cao trọng hơn cả là đức mến.

Bài ca tuyệt vời của thánh Phaolô về đức ái thì ai cũng biết. Nhưng chúng ta có đọc nó đúng với ý nghĩa thật của nó trong bối cảnh không? Việc đọc bản văn này trong các lễ cưới, như chúng ta thường làm, không phải là không chính đáng, nhưng cần nhớ rằng bối cảnh đích thực của nó là đời sống cộng đoàn, là việc sống chung với nhau. Nếu chương 13 của Thư thứ nhất gửi tín hữu Côrintô hoàn toàn nói về đức ái, thì đó là vì đối với thánh Phaolô, đức ái là chìa khóa để hiểu đúng điều mà đời sống cộng đoàn đòi hỏi. Đó chính là mối bận tâm lớn của ngài xuyên suốt bức thư này.

Người ta dễ dàng nhận ra ba phần trong điều được gọi là bài ca đức ái. Các câu 1-3 nói về bản chất thiết yếu của đức ái: không có đức ái thì mọi đặc sủng đều vô ích. Trong phần thứ hai, từ câu 4 đến câu 8a, thánh Phaolô liệt kê những đặc tính của đức ái bằng mười sáu động từ. Bảy động từ được dùng để nói đức ái là gì, và chín động từ khác để nói đức ái không phải là gì. Chính khi xem xét kỹ những động từ này, chúng ta khám phá ý nghĩa của việc yêu thương. Sau cùng, trong phần cuối, từ câu 8b đến câu 12, thánh Phaolô công bố tính bền vững của đức ái và do đó sự trổi vượt của nó trên mọi thực tại thiêng liêng khác. Nhờ đó, ngài có thể nói ở phần kết rằng đức ái là điều cao trọng hơn cả (c. 13).

Nếu phần thứ nhất khá rõ ràng và hầu như không cần chú giải, thì phần thứ hai, tập trung vào các đặc tính của đức ái, lại rất mang tính giáo huấn. Thánh Phaolô, một cách tinh tế, đề cập lại hầu như tất cả các vấn đề đã được nêu ra trong những chương trước của bức thư. Có thể hình dung sự khó chịu của các tín hữu Côrintô khi họ đọc hoặc nghe những câu này, bởi vì thánh Phaolô đang nói với họ: “Đây là tất cả những điều anh em chưa thực hành! Anh em đã không có thái độ đúng đắn trước những vấn đề đã phát sinh.” Cụ thể hơn, liên quan đến vấn đề các đặc sủng được ban cho các tín hữu Côrintô — một vấn đề mà chương này soi sáng cách quan trọng — cần lưu ý rằng họ không thiếu lòng nhiệt thành, nhất là đối với những gì có thể làm gia tăng hiểu biết của họ. Trái lại, họ đặc biệt khao khát điều đó. Nhưng họ đã không hiểu ý nghĩa đích thực của những ân ban mình lãnh nhận: những ân ban ấy được Thiên Chúa ban để giúp sống tốt hơn với người khác, chứ không phải để nuôi dưỡng cái tôi của những người sở hữu chúng.

Có người đã viết rằng: “tình yêu mang lại ý nghĩa cho một thế giới vốn không thể hiểu được” (Richard B. Hays). Cách diễn đạt ấy thật đẹp. Quả thật, có một sự “khả tri” riêng của tình yêu. Không đủ khi chỉ bám vào các nguyên tắc hay xác định ai đúng ai sai trong một vấn đề gây chia rẽ. Khi nói đến đời sống trong Hội Thánh, những ai yêu thương sẽ tìm được những câu trả lời đúng đắn, những thái độ và hành động phù hợp nhất với điều có thể giúp một cộng đoàn lớn lên. Có lẽ khác với các tín hữu Côrintô, thánh Phaolô không quên rằng chúng ta vẫn đang trên hành trình, rằng chúng ta tiến bước hết sức mình. May mắn thay cho tất cả chúng ta, “đức ái thì nhẫn nhục.”

01
Trong các đặc tính của đức ái mà thánh Phaolô liệt kê trong 1 Cr 13, những đặc tính nào soi sáng cho bạn về một vấn đề mà bạn đang gặp phải trong tương quan với người khác?
02
Điều gì thay đổi khi chúng ta nhìn đời sống với người khác như một hành trình, nơi ta học cách yêu thương?

Ostatnie rozważania

Tháng Một 2026

"Nếu chị nhận ra ân huệ Thiên Chúa ban"

Gioan 4,5-15

Đức Giêsu đến một thành xứ Samari, tên là Xykha, gần thửa đất ông Giacóp đã cho con là ông Giuse. Ở đấy, có giếng của ông Giacóp. Người đi đường mỏi mệt, nên ngồi ngay xuống bờ giếng. Lúc đó vào khoảng mười hai giờ trưa. Có một người phụ nữ Samari đến lấy nước. Đức Giêsu nói với người ấy : “Chị cho tôi xin chút nước uống!” Lúc đó, các môn đệ của Người đã vào thành mua thức ăn. Người phụ nữ Samari liền nói: “Ông là người Do Thái, mà lại xin tôi, một phụ nữ Samari, cho ông nước uống sao?” Quả thế, người Do Thái không được giao thiệp với người Samari. Đức Giêsu trả lời : “Nếu chị nhận ra ân huệ Thiên Chúa ban, và ai là người nói với chị: ‘Cho tôi chút nước uống’, thì hẳn chị đã xin, và người ấy đã ban cho chị nước hằng sống.” Chị ấy nói: “Thưa ông, ông không có gầu, mà giếng lại sâu. Vậy ông lấy đâu ra nước hằng sống? Chẳng lẽ ông lớn hơn tổ phụ chúng tôi là Giacóp, người đã cho chúng tôi giếng này? Chính Người đã uống nước giếng này, cả con cháu và đàn gia súc của Người cũng vậy.” Đức Giêsu trả lời: “Ai uống nước này, sẽ lại khát. Còn ai uống nước tôi cho, sẽ không bao giờ khát nữa. Và nước tôi cho sẽ trở thành nơi người ấy một mạch nước vọt lên, đem lại sự sống đời đời.” Người phụ nữ nói với Đức Giêsu: “Thưa ông, xin ông cho tôi thứ nước ấy, để tôi hết khát và khỏi phải đến đây lấy nước.”

Tháng Mười 2025

Bố thí, cầu nguyện, ăn chay

Mátthêu 6,1-6.16-18

Đức Giêsu nói: “Khi làm việc lành phúc đức, anh em phải coi chừng, chớ có phô trương cho thiên hạ thấy. Bằng không, anh em sẽ chẳng được Cha của anh em, Đấng ngự trên trời, ban thưởng. Vậy khi bố thí, đừng có khua chiêng đánh trống, như bọn đạo đức giả thường biểu diễn trong hội đường và ngoài phố xá, cốt để người ta khen. Thầy bảo thật anh em, chúng đã được phần thưởng rồi. Còn anh, khi bố thí, đừng cho tay trái biết việc tay phải làm, để việc anh bố thí được kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh. Và khi cầu nguyện, anh em đừng làm như bọn đạo đức giả: chúng thích đứng cầu nguyện trong các hội đường, hoặc ngoài các ngã ba ngã tư, cho người ta thấy. Thầy bảo thật anh em: chúng đã được phần thưởng rồi. Còn anh, khi cầu nguyện, hãy vào phòng, đóng cửa lại, và cầu nguyện cùng Cha của anh, Đấng hiện diện nơi kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh." (...) "Rồi khi ăn chay, anh em chớ làm bộ rầu rĩ như bọn đạo đức giả: chúng làm cho ra vẻ thiểu não, để thiên hạ thấy là chúng ăn chay. Thầy bảo thật anh em, chúng đã được phần thưởng rồi. Còn anh, khi ăn chay, nên rửa mặt cho sạch, chải đầu cho thơm, để không ai thấy là anh ăn chay ngoại trừ Cha của anh, Đấng hiện diện nơi kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh."