Monthly Bible
Commentaries
Ánh sáng của một thụ tạo mới
Gioan 20,11-17Những lời đầu tiên của câu chuyện Phục sinh đặt chúng ta trước một ngưỡng cửa. Một điều gì đó mới mẻ sắp bắt đầu. “Sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, lúc trời còn tối...” (Gioan 20,1). Khi nghe những lời này, nhiều Kitô hữu tiên khởi hẳn đã nhớ đến những dòng đầu tiên của Thánh Kinh, khi Thiên Chúa trong bảy ngày tạo dựng trời đất, và đến khoảnh khắc của ngày thứ nhất khi Thiên Chúa phán: “Hãy có ánh sáng.”
Tuy nhiên, khi tiếp tục đọc câu chuyện Phục sinh, chúng ta thấy rằng nhân vật của những dòng đầu này là bà Maria Mađalêna. “Sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, lúc trời còn tối, bà Maria Mađalêna đi đến mộ và thấy tảng đá đã được lăn khỏi mộ.” Bà Maria là hình ảnh của tình yêu gắn bó với Đức Giêsu và sự can đảm. Sau khi ra đi trong đêm tối đến mộ và trở về báo cho hai môn đệ biết về tảng đá, bà lại theo họ đến đó. Khi họ rời đi, bà ở lại. Bản văn nói rằng bà đứng đó và khóc. Bị đè nặng, nhưng vẫn đứng vững.
Hai thiên thần gọi bà: “Này bà, sao bà khóc?” họ hỏi. Từ “thiên thần” có nghĩa là người được sai đi, sứ giả. Khi các thiên thần xuất hiện trong Thánh Kinh, họ hành động nhân danh Thiên Chúa. Nhưng ở đây, thay vì chỉ đơn giản loan báo điều Thiên Chúa đã làm như người ta có thể mong đợi, các thiên sứ dường như chỉ nhìn thấy bà Maria. Những lời của họ diễn tả sự dịu dàng và quan tâm.
Rồi Đức Giêsu xuất hiện. “Này bà, sao bà khóc?” Người hỏi, “Bà tìm ai?” Những lời đầu tiên của Đức Giêsu trong Tin Mừng Gioan cũng tương tự: “Anh em tìm gì?” Đức Giêsu không ngừng đi tìm con người. Bà Maria trả lời Người, tưởng rằng Người là người làm vườn. Trước đó, bản văn đã nói ngôi mộ nằm trong một khu vườn. Phải chăng đây lại là một liên hệ với khởi đầu của Thánh KInh? Trong sách Sáng thế chương 2, sau khi tạo dựng Ađam, Thiên Chúa đã trao phó Vườn Êđen cho con người chăm sóc. Sau cùng, khoảnh khắc quyết định đến: Đức Giêsu gọi đích danh bà. Ngay lập tức nhận ra tiếng Người, Maria, người môn đệ, thốt lên: “Rápbuni! Lạy Thầy!”
Như một thần học gia đương đại đã nói: “Kitô giáo trước hết là một sự gặp gỡ, rồi mới là một sứ điệp.” (Rowan Williams, Tokens of Trust, Canterbury Press, tr. 92). Cốt lõi của Kitô giáo không nằm ở các ý tưởng hay ngay cả những nguyên tắc tốt đẹp, nhưng ở điều chúng ta thấy nơi câu chuyện Phục sinh này, và thật ra là trong toàn bộ Tin Mừng, đó là cách Thiên Chúa nhìn đến và đến gần chúng ta, cách Người hiện diện, tiếng nói và cử chỉ của Đức Giêsu, nói ngắn gọn là cách Thiên Chúa yêu thương chúng ta. Sự chạm đến của Thiên Chúa nơi Đức Giêsu Kitô chính là điều đã hoạt động, vừa mạnh mẽ vừa dịu dàng, trong buổi sáng Phục sinh đầu tiên ấy, lật đổ sự chết và mang lại sự sống mới.
Những lời mà bà Maria sau đó đem về cho các môn đệ cho thấy một cách đầy bất ngờ rằng các tương quan – giữa họ với nhau, với Đức Giêsu và với Thiên Chúa – đã được biến đổi, được mở ra. “Hãy đi đến với anh em của Thầy,” Đức Kitô Phục sinh nói với bà, lần đầu tiên dùng từ này trong Tin Mừng Gioan, “và nói với họ: Thầy lên cùng Cha của Thầy cũng là Cha của anh em, Thiên Chúa của Thầy cũng là Thiên Chúa của anh em.” Trong ánh sáng Phục sinh, chỉ có một gia đình duy nhất trong Thiên Chúa. Thụ tạo mới không phải là một thế giới khác, nhưng chính thế giới này được biến đổi bởi sự chạm đến của Thiên Chúa, được thấm đượm tình huynh đệ. Và điều đó đã hiện diện ngay từ bây giờ, trong hình thức khởi đầu, qua những lời nói và cử chỉ nhờ đó chúng ta nhận lấy trách nhiệm đối với nhau và đối với ngôi nhà chung của chúng ta.