Monthly Bible
Commentaries
Một lời “có” vô điều kiện
2 Côrintô 1,18-20Người ta thường nói rằng điều con người khao khát nhất trong cuộc sống là yêu và được yêu. Nhưng tình yêu là gì?
Dù tình yêu có thể bao gồm cảm xúc, nhưng tình yêu không phải chỉ là một cảm xúc. Tôi biết mình được yêu khi có ai đó nhận ra con người thật của tôi và đón nhận điều đó. Tôi được yêu khi người khác nhận ra, vượt trên những ưu điểm và khuyết điểm của tôi, con người độc nhất mà tôi là, và nói lời “đồng ý” với con người ấy.
Như thế, được yêu là được nghe một lời “có” mà tôi không cần phải nỗ lực để đạt được, một lời “có” không bị rút lại hay bị điều kiện hóa bởi những thay đổi của cuộc sống. Một lời “có” như thế luôn là điều khó đối với con người. Trong thời đại hôm nay, dường như điều đó là không thể.
Trong bản văn trên, thánh Phaolô Tông đồ cho chúng ta biết rằng chính Thiên Chúa đã nói lời “có” ấy với mỗi người chúng ta. Nơi cội nguồn hiện hữu của chúng ta là lời “có” vô điều kiện của Thiên Chúa đối với chính con người chúng ta; chính lời “có” này làm cho chúng ta trở thành những con người sống động.
Lời “có” của Thiên Chúa trước hết được biểu lộ qua việc chúng ta hiện hữu. Khi tạo dựng chúng ta, khi gọi chúng ta vào hiện hữu, Thiên Chúa nói với bạn và với tôi: “Ta muốn con hiện hữu; con thật quý giá trước mắt Ta.” Và xuyên suốt lịch sử được kể lại trong Thánh Kinh, Thiên Chúa biểu lộ lời “có” ấy bằng việc không ngừng ban cho dân Người sự sống viên mãn, bất chấp sự bất trung không ngừng của họ.
Nhưng liệu một ngày nào đó Thiên Chúa có mệt mỏi vì những chối từ của chúng ta không? Liệu lời “có” của Thiên Chúa có bao giờ đạt đến giới hạn không? Không, thánh Phaolô nói, bởi vì khi sai Con của Người, Đấng đã hiến mạng sống vì yêu thương chúng ta, Thiên Chúa cho thấy rằng lời “có” của Người là một lời “có” đến cùng. Khi bạn hiến mạng sống cho ai đó, bạn đã trao ban tất cả, một lần là đủ (x. Tin Mừng Gioan 15,13).
Chính lời “có” dứt khoát và vô điều kiện của Thiên Chúa đối với chúng ta trong Đức Kitô làm cho chúng ta có thể, bằng chính cuộc sống mình, đáp lại bằng một lời “có”. Vì thế, thánh Phaolô tiếp tục: nhờ Đức Kitô, chúng ta có thể thưa “Amen”, nghĩa là “có”, với Thiên Chúa để tôn vinh Người. Và chúng ta nói lời “có” với Thiên Chúa bằng cách nói lời “có” với tha nhân, bằng cách khẳng định sự hiện hữu của họ qua lời nói và hành động của mình.
Khi khám phá lời “có” của Thiên Chúa trong chúng ta, chúng ta rời bỏ những ảo tưởng và bước vào thực tại. Chúng ta tìm được một nền tảng để chấp nhận chính mình, cả những gì mình có và những gì mình không có. Hơn nữa, chúng ta trở nên những con người có khả năng kiên trì yêu thương người khác. Chúng ta có thể nhìn vượt trên những giới hạn của họ và đặt niềm tin vào lời “có” mà Thiên Chúa đã nói nơi họ. Chúng ta trở nên có khả năng sống hình thức cao cả nhất của tình yêu, đó là sự tha thứ.
Sống trong thế giới hôm nay nhiều khi giống như bước đi trên cát lún. Hơn bao giờ hết, chúng ta cần những con người cho thấy một nền tảng vững chắc bằng cách làm chứng cho một lời “có” không phải là “vừa có vừa không”. Nếu chúng ta bén rễ trong lời “có” của Thiên Chúa dành cho chúng ta nơi Đức Kitô, chúng ta có thể trở thành những con người như thế, và cùng nhau biến trái đất này thành một nơi mà mọi người đều cảm thấy như ở nhà.