Monthly Bible
Commentaries
Điều qua đi và điều tồn tại
1 Côrintô 7,29-31Thật dễ hiểu sai một số đoạn trong các thư của thánh Phaolô. Khó khăn này không phải là điều mới mẻ (x. 2 Phệrô 3,16). Thư thứ nhất gửi tín hữu Côrintô phần lớn là phản ứng của thánh Phaolô trước những hiểu lầm. Có rất nhiều hiểu lầm: hiểu sai về sự tự do của một Kitô hữu, hiểu sai về hôn nhân và đời sống độc thân, hiểu sai về sự phục sinh, v.v. Các tín hữu Côrintô về cơ bản đã giản lược giáo huấn của thánh Phaolô thành một loạt khẩu hiệu. Trong bức thư ngài viết cho họ, thánh Phaolô muốn làm sáng tỏ mọi sự cách tốt nhất có thể. Đối với ngài, việc làm sáng tỏ không có nghĩa là áp đặt những luật lệ mới nghiêm ngặt hơn hay hạn chế tự do của con người vì trước đây tự do ấy đã bị lạm dụng. Trước hết, điều đó có nghĩa là giúp các Kitô hữu Côrintô hiểu thế giới và đời sống của mình với “tư tưởng của Đức Kitô” (1 Côrintô 2,16). Từ đó phát sinh một sự hiểu biết tinh tế và việc lưu ý đến hoàn cảnh của mỗi người, để có thể phân định đúng đắn.
Khi thánh Phaolô nói: “bộ mặt của thế gian này đang biến đi”, ngài không có ý phủ nhận những gì là nhân loại, như thể muốn nói: “Không có khía cạnh nào trong đời sống con người của anh em là có giá trị thật. Chỉ những gì vô hình mới quan trọng.” Chúng ta không thể hiểu tính độc đáo của thánh Phaolô nếu đọc ngài theo cách đó. Ngài không khuyến khích chúng ta từ bỏ trái đất và những trách nhiệm nhân loại. Ngài không nói như một triết gia chán đời, đầy khinh miệt thế gian. Cần lưu ý rằng động từ ở thì hiện tại: “…đang biến đi”. Thánh Phaolô không viết rằng “bộ mặt của thế gian này sẽ biến đi”. Ngay hôm nay, trong chính thực tại của chúng ta, một sự sống mới đang bừng lên, một thụ tạo mới. Những cách suy nghĩ, những chọn lựa, những mối quan tâm, những hành vi của chúng ta được mời gọi tương hợp với thực tại này. Chúng ta phải trở nên một phần của thế giới mới ấy! Như thể thánh Phaolô đang nói với chúng ta: “Những khuôn mẫu giúp anh em hiểu thế giới không còn phù hợp nữa, không phải vì thế giới không còn giá trị, nhưng vì nó đã nhận được một giá trị mới nơi Đức Kitô Phục sinh.” Đó chính là sứ điệp của thánh Phaolô. Ai sống trong niềm hy vọng này sẽ thấy những lo toan và bận tâm của mình thay đổi. Sự chú ý và năng lực của họ sẽ được thúc đẩy bởi những gì không qua đi. Thật đáng chú ý, khi trích dẫn thánh Phaolô về việc “bộ mặt của thế gian này đang qua đi”, Công đồng Vatican II đồng thời nhắc lại rằng “đức ái và các việc làm của đức ái sẽ tồn tại” (Gaudium et Spes 39,1).