Monthly Bible
Commentaries
Bước đi cùng nhau
Luca 10,1-11Nếu lúa chín đầy đồng mà thợ gặt lại ít, thì xem ra không hợp lý khi sai hai người đến cùng một nơi vào cùng một lúc và ghé thăm một nơi hai lần. Xét theo cách tổ chức nhân sự và lịch trình, người ta có thể làm tốt hơn để đạt hiệu quả cao hơn. Nhưng đó không phải là logic của Thiên Chúa. Bản văn nói về việc các môn đệ được sai đi thi hành sứ vụ giúp chúng ta hiểu rõ hơn cách Thiên Chúa hành động và mời gọi chúng ta suy nghĩ.
Trước hết, đó không phải là sự thiếu hiệu quả nơi Đức Giêsu, nhưng là một chọn lựa thực sự khi Người sai các môn đệ đi từng hai người một. Phục vụ Đức Giêsu không phải là việc làm một mình. Các môn đệ cùng nhau lên đường, họ phải tin tưởng nhau, đối thoại với nhau, cố gắng hiểu và nâng đỡ nhau. Họ không nhất thiết là bạn thân, cũng không nhất thiết đồng ý với nhau trong mọi sự. Chính Đức Giêsu quy tụ họ lại vì Người cần họ. Hơn nữa, các môn đệ còn lệ thuộc vào những người mà họ được sai đến. Sự lệ thuộc này không phải là điều tiêu cực. Đời sống đức tin đưa chúng ta vào tương quan với nhau. Các môn đệ không mang theo gì cho hành trình; họ phải để cho mình được đón tiếp bởi những người họ gặp và dùng những gì được dọn cho mình. Họ không tự đủ. Tình bạn đồng hành, sự đón tiếp và lòng hiếu khách huynh đệ là một phần của đời sống đức tin.
Thứ hai, các môn đệ không lên đường vì một dự án riêng. Đức Giêsu nói: “Anh em hãy đi! Này Thầy sai anh em…”. Họ được sai đi nhân danh Người. Nguồn mạch của việc được sai đi chính là tương quan của Đức Giêsu với từng người được sai. Về phần mình, các môn đệ thưa “xin vâng” trước một lời gọi có trước họ, mà không biết nó sẽ dẫn họ đi đâu. Điều thúc đẩy họ lên đường là niềm tin vào Đức Giêsu, là ước muốn chia sẻ sự sống và sứ vụ của Người. Có lẽ còn là niềm hy vọng rằng điều đó sẽ mang lại ý nghĩa và hướng đi cho cuộc đời họ. Được sai đi có nghĩa là đôi khi phải tạm gác lại những ý tưởng riêng, để bước vào một thực tại lớn hơn, nơi ta không hiểu hết mọi sự nhưng học biết tín thác và thoát ra khỏi cái tôi của mình. Đó thực sự là một hành trình nội tâm!
Thứ ba, Đức Giêsu sai các môn đệ đến những nơi mà chính Người sắp đến. Điều đó có làm cho việc các môn đệ đi trước trở nên không cần thiết hay dư thừa không? Hoàn toàn không! Các môn đệ được sai đi để mang lại bình an và chữa lành người đau yếu. Xét theo con người, đó gần như là một sứ mạng không thể. Nhưng thực ra, đó chính là sứ mạng của Đức Giêsu, Đấng được Thiên Chúa sai đến, nguồn mạch của sự sống, bình an và chữa lành. Tuy nhiên, Đức Giêsu cho các môn đệ được tham dự vào chính sứ mạng của Người: nơi nào có các môn đệ, nơi đó có Đức Giêsu. Người chọn không làm một mình, nhưng tín nhiệm nơi người khác. Qua đó, chúng ta hiểu rằng được sai đi nhân danh một Đấng khác không làm cho chúng ta trở nên thụ động. Được sai đi không bao giờ là cái cớ cho sự lười biếng, làm việc qua loa, hay trốn tránh trách nhiệm. Để hoàn thành sứ mạng của mình, Đức Giêsu cần chúng ta chấp nhận, thậm chí chọn lựa, để được tham dự vào sứ mạng của Người, và đóng góp những khả năng, những tài năng của mình.
Dù hoàn cảnh sống hay hành trình đức tin của chúng ta thế nào, tất cả chúng ta đều được Đức Kitô sai đi để sống trọn vẹn sự sống đã được ban cho mình. Đức tin đưa chúng ta vào sự hiệp thông với Đức Kitô và với tha nhân. Đức tin thúc đẩy chúng ta, đôi khi dẫn chúng ta qua những con đường bất ngờ. Đức tin đặt chúng ta trên hành trình làm chứng cho điều làm nên sự sống của mình và chia sẻ điều đó. Việc nuôi dưỡng trong lòng ý thức mình được sai đi và đang cùng lên đường với Đức Kitô và với người khác có thể giúp chúng ta tìm thấy “mái nhà” của mình nơi Đức Giêsu, cũng như trong cộng đoàn Kitô hữu và cộng đồng nhân loại.
Suy niệm này được chia sẻ lần đầu cho các tham dự viên Tuần dành cho người trẻ 18–35 tuổi tại Taizé, tháng 8 năm 2024.