Monthly Bible
Commentaries

Tháng Năm 2011

Phân định sự hiện diện của Thiên Chúa

1 Samuen 16,1.6-13
ĐỨC CHÚA phán với ông Samuen: “Ngươi còn khóc thương Saun cho đến bao giờ, khi ta đã gạt bỏ nó, không cho làm vua cai trị Ítraen nữa? Ngươi hãy lấy dầu đổ đầy sừng và lên đường. Ta sai ngươi đến gặp Giesê người Bêlem, vì Ta đã thấy trong các con trai nó một người Ta muốn đặt làm vua.” Khi họ đến, ông thấy Êliáp, ông nghĩ: “Đúng rồi! Người ĐỨC CHÚA xức dầu tấn phong đang ở trước mặt ĐỨC CHÚA đây!” Nhưng ĐỨC CHÚA phán với ông Samuen: “Đừng xét theo hình dáng và vóc người cao lớn của nó, vì Ta đã gạt bỏ nó. Thiên Chúa không nhìn theo kiểu người phàm : người phàm chỉ thấy điều mắt thấy, còn ĐỨC CHÚA thì thấy tận đáy lòng.” Ông Giesê gọi Avinađáp và cho cậu đi qua trước mặt Samuen, nhưng ông Samuen nói: “Cả người này, ĐỨC CHÚA cũng không chọn.” Ông Giesê cho Sama đi qua, nhưng ông Samuen nói: “Cả người này, ĐỨC CHÚA cũng không chọn.” Ông Giesê cho bảy người con trai đi qua trước mặt ông Samuen, nhưng ông Samuen nói với ông Giesê: “ĐỨC CHÚA không chọn những người này.” Rồi ông lại hỏi ông Giesê: “Các con ông có mặt đầy đủ chưa?” Ông Giesê trả lời: “Còn cháu út nữa, nó đang chăn chiên.” Ông Samuen liền nói với ông Giesê: “Xin ông cho người đi tìm nó về, chúng ta sẽ không nhập tiệc trước khi nó tới đây.” Ông Giesê cho người đi đón cậu về. Cậu có mái tóc hung, đôi mắt đẹp và khuôn mặt xinh xắn. ĐỨC CHÚA phán với ông Samuen: “Đứng dậy, xức dầu tấn phong nó đi! Chính nó đó!” Ông Samuen cầm lấy sừng dầu và xức cho cậu, ở giữa các anh của cậu. Thần khí ĐỨC CHÚA nhập vào Đavít từ ngày đó trở đi. Ông Samuen đứng dậy và đi Rama. (1 Samuen 16,1.6-13)

Đôi khi Thánh Kinh xem ra rất phức tạp. Tại sao các sách Samuen lại mô tả nhiều cuộc tranh chấp chính trị, sự thất bại của một vị vua, và việc lên ngôi của người kế vị? Tại sao cùng một thực tại lại được nhìn từ nhiều góc độ khác nhau, đôi khi còn mâu thuẫn? Tại sao lại giữ lại những trình thuật khác nhau về cùng một biến cố mà không cố gắng hợp nhất chúng? Lời của Thiên Chúa ở đâu giữa tất cả những điều đó?

Các tác giả Thánh Kinh đã đọc lại lịch sử dân mình, tìm kiếm sự hiện diện của Thiên Chúa trong đó. Trong việc đọc lại này, họ muốn hiểu xem Thiên Chúa, bất chấp những gì bề ngoài cho thấy, đã hướng dẫn dân Người như thế nào, hoặc ngược lại, làm sao Người không đứng sau dự án này hay dự án kia của con người, những điều chỉ phát xuất từ lòng chai dạ đá và sự khép kín trước lời mời gọi của Thiên Chúa. Việc đọc lại lịch sử trong đức tin giúp họ hiểu các biến cố theo một cách khác. Sự chuyển tiếp từ đời sống bộ tộc sang chế độ quân chủ giữ một vị trí quan trọng trong câu chuyện này, với những cái nhìn khác nhau về vương quyền. Chính trong bối cảnh đó, vua Đavít xuất hiện nổi bật. Điều đáng chú ý là trong những trình thuật này, vốn nhằm nói về kế hoạch của Thiên Chúa và làm nổi bật thánh ý Người, chiều kích nhân loại không hề bị loại bỏ. Những bản văn thuộc các thời kỳ khác nhau không che giấu các cuộc tranh giành quyền lực, những căng thẳng chính trị và những yếu đuối của con người, như thể các tác giả Kinh Thánh đều ý thức rằng thánh ý Thiên Chúa được thực hiện ngay giữa một lịch sử nhân loại thường rất mơ hồ, và như thể người đọc được mời gọi chấp nhận rằng những mâu thuẫn cũng là một phần của bức tranh ấy.

Sách Samuen muốn nhấn mạnh rằng vua Đavít trở thành vua là do thánh ý Thiên Chúa. Lời giải thích tối hậu cho thành công của ông không phải là tài năng chính trị hay quân sự. Đã từng có những lời đồn rằng có lẽ ông lên nắm quyền bằng cách đổ máu người vô tội hay nhờ sự tàn nhẫn. Những bản văn này bác bỏ những điều đó. Đavít không chiếm đoạt vương quyền, nhưng đã được ban cho.

Việc nhận ra sự hiện diện hay vắng mặt của Thiên Chúa không phải là điều dễ dàng. Ngôn sứ Samuen đến Bêlem và phải xức dầu cho một trong các con của ông Giêsê, người mà Thiên Chúa đã chọn. Êliáp, người đầu tiên xuất hiện, có dáng vẻ thích hợp, và Samuen vội vàng nghĩ rằng: “Đúng rồi…” (c. 6). Nhưng khi bảy người con của Giesê lần lượt đi qua, vị ngôn sứ trở nên thận trọng hơn. Cuối cùng, ông chỉ còn biết chờ đợi lời của Thiên Chúa để chỉ ra người được chọn, dù điều đó có thể rất bất ngờ. Một ngày kia, những người khác, những người đã được Thiên Chúa gặp gỡ, sẽ đến Bêlem. Họ được mời gọi nhận ra sự hiện diện của Thiên Chúa nơi một Hài Nhi, và sau này, tại Giêrusalem, nhận ra một vị Vua nơi một người thanh niên bị đóng đinh trên thập giá. Các ngôn sứ biết rằng bề ngoài có thể đánh lừa. Thiên Chúa thường hiện diện nơi mà không ai ngờ tới.

01
Việc không đặt quá nhiều tầm quan trọng vào vẻ bề ngoài có thể trở thành nguồn tự do như thế nào?
02
Việc để cho Thiên Chúa làm chúng ta ngạc nhiên: tại sao thái độ này lại quan trọng đối với bất cứ ai muốn phân định sự hiện diện của Thiên Chúa?

Recent meditations

Tháng Năm 2026

Mở rộng tình bạn

Công vụ Tông đồ 2,1-11

Khi đến ngày lễ Ngũ Tuần, mọi người đang tề tựu ở một nơi, bỗng từ trời phát ra một tiếng động, như tiếng gió mạnh ùa vào đầy cả căn nhà, nơi họ đang tụ họp. Rồi họ thấy xuất hiện những hình lưỡi giống như lưỡi lửa tản ra đậu xuống từng người một. Và ai nấy đều được tràn đầy ơn Thánh Thần, họ bắt đầu nói các thứ tiếng khác, tuỳ theo khả năng Thánh Thần ban cho. Lúc đó, tại Giêrusalem, có những người Do Thái sùng đạo, từ các dân thiên hạ trở về. Nghe tiếng ấy, có nhiều người kéo đến. Họ kinh ngạc vì ai nấy đều nghe các ông nói tiếng bản xứ của mình. Họ sửng sốt, thán phục và nói: “Những người đang nói đó không phải là người Galilê cả ư? Thế sao mỗi người chúng ta lại nghe họ nói tiếng mẹ đẻ của chúng ta? Chúng ta đây, có người là dân Pácthia, Mêđi, Êlam, Mêxôpôtamia, Giuđê, Cáppađôkia, Pontô, và Axia, có người là dân Phyghia, Pamphylia, Ai Cập, và những vùng Libya giáp giới Kyrênê; nào là những người từ Rôma đến đây; nào là người Dot Thái cũng như người đạo theo; nào là người đảo Cơrêta hay người Ả Rập, vậy mà chúng ta đều nghe họ dùng tiếng nói của chúng ta mà loan báo những kỳ công của Thiên Chúa!”

Tháng Một 2026

"Nếu chị nhận ra ân huệ Thiên Chúa ban"

Gioan 4,5-15

Đức Giêsu đến một thành xứ Samari, tên là Xykha, gần thửa đất ông Giacóp đã cho con là ông Giuse. Ở đấy, có giếng của ông Giacóp. Người đi đường mỏi mệt, nên ngồi ngay xuống bờ giếng. Lúc đó vào khoảng mười hai giờ trưa. Có một người phụ nữ Samari đến lấy nước. Đức Giêsu nói với người ấy : “Chị cho tôi xin chút nước uống!” Lúc đó, các môn đệ của Người đã vào thành mua thức ăn. Người phụ nữ Samari liền nói: “Ông là người Do Thái, mà lại xin tôi, một phụ nữ Samari, cho ông nước uống sao?” Quả thế, người Do Thái không được giao thiệp với người Samari. Đức Giêsu trả lời : “Nếu chị nhận ra ân huệ Thiên Chúa ban, và ai là người nói với chị: ‘Cho tôi chút nước uống’, thì hẳn chị đã xin, và người ấy đã ban cho chị nước hằng sống.” Chị ấy nói: “Thưa ông, ông không có gầu, mà giếng lại sâu. Vậy ông lấy đâu ra nước hằng sống? Chẳng lẽ ông lớn hơn tổ phụ chúng tôi là Giacóp, người đã cho chúng tôi giếng này? Chính Người đã uống nước giếng này, cả con cháu và đàn gia súc của Người cũng vậy.” Đức Giêsu trả lời: “Ai uống nước này, sẽ lại khát. Còn ai uống nước tôi cho, sẽ không bao giờ khát nữa. Và nước tôi cho sẽ trở thành nơi người ấy một mạch nước vọt lên, đem lại sự sống đời đời.” Người phụ nữ nói với Đức Giêsu: “Thưa ông, xin ông cho tôi thứ nước ấy, để tôi hết khát và khỏi phải đến đây lấy nước.”

Tháng Mười 2025

Bố thí, cầu nguyện, ăn chay

Mátthêu 6,1-6.16-18

Đức Giêsu nói: “Khi làm việc lành phúc đức, anh em phải coi chừng, chớ có phô trương cho thiên hạ thấy. Bằng không, anh em sẽ chẳng được Cha của anh em, Đấng ngự trên trời, ban thưởng. Vậy khi bố thí, đừng có khua chiêng đánh trống, như bọn đạo đức giả thường biểu diễn trong hội đường và ngoài phố xá, cốt để người ta khen. Thầy bảo thật anh em, chúng đã được phần thưởng rồi. Còn anh, khi bố thí, đừng cho tay trái biết việc tay phải làm, để việc anh bố thí được kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh. Và khi cầu nguyện, anh em đừng làm như bọn đạo đức giả: chúng thích đứng cầu nguyện trong các hội đường, hoặc ngoài các ngã ba ngã tư, cho người ta thấy. Thầy bảo thật anh em: chúng đã được phần thưởng rồi. Còn anh, khi cầu nguyện, hãy vào phòng, đóng cửa lại, và cầu nguyện cùng Cha của anh, Đấng hiện diện nơi kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh." (...) "Rồi khi ăn chay, anh em chớ làm bộ rầu rĩ như bọn đạo đức giả: chúng làm cho ra vẻ thiểu não, để thiên hạ thấy là chúng ăn chay. Thầy bảo thật anh em, chúng đã được phần thưởng rồi. Còn anh, khi ăn chay, nên rửa mặt cho sạch, chải đầu cho thơm, để không ai thấy là anh ăn chay ngoại trừ Cha của anh, Đấng hiện diện nơi kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh."