Méditations mensuelles
Hiệp nhất trong đa dạng
1 Côrintô 12,4-11Trong đoạn Thánh Kinh này, thánh Phaolô nói với chúng ta về sự đa dạng của các đặc sủng thiêng liêng mà các Kitô hữu tại Côrintô đã lãnh nhận. Khi đọc các thư của ngài, luôn cần nhớ rằng chúng được viết cho một nhóm người cụ thể và vì những lý do cụ thể. Những lý do chính khiến thánh Phaolô viết cho tín hữu Côrintô là các vấn đề luân lý và những chia rẽ trong cộng đoàn của họ.
Trong thư gửi tín hữu Côrintô, thánh Phaolô không bỏ qua những bất toàn của cộng đoàn do ngài thiết lập: ngài trách họ vì sự chia rẽ, khi mỗi nhóm nhỏ đều cho mình và người lãnh đạo của mình là trổi vượt hơn những nhóm khác. Đồng thời, ngài gọi họ là những người con yêu dấu của mình, và mở đầu bức thư bằng lời tạ ơn “về ân huệ Người đã ban cho anh em nơi Đức Kitô Giêsu.” (1,4).
Làm sao thánh Phaolô có thể ca ngợi một cộng đoàn nơi có quá nhiều điều sai trái? Làm sao ngài có thể coi tất cả họ như cùng một Thân Thể Đức Kitô, là Hội Thánh của Thiên Chúa? Chính là vì, bất chấp mọi bất toàn của họ, thánh Phaolô xác tín về sự hiện diện của Chúa Thánh Thần ở giữa họ. Thông thường, chúng ta nhận ra sự hiện diện của Thần Khí nơi tất cả những gì tốt đẹp và cao quý, nhưng liệu chúng ta có đủ nhận ra Người đang hoạt động trong những hoàn cảnh bất toàn không? Ngay trong đời sống chúng ta, với tất cả những rối ren và mơ hồ của nó, Thần Khí vẫn đang hoạt động.
Điều này xem ra là một ý tưởng đẹp: Thiên Chúa phân phát các ân ban cho mỗi người cách riêng. Nhưng điều đó cũng có nghĩa là chúng ta phải học chấp nhận rằng mình không lãnh nhận tất cả các ân ban và những ân ban ấy không phải là điều có thể “đòi hỏi theo ý muốn”. Thiên Chúa đã ban cho chúng ta những ân ban nhất định, trong khi những người khác lại nhận được những ân ban mà chúng ta không có. Thay vì thất vọng vì điều đó, chúng ta nên nhìn đó như một lời mời gọi sống hiệp thông.
Thánh Phaolô muốn các Kitô hữu Côrintô suy nghĩ về lý do tại sao họ nhận được những ân ban ấy. Những ân ban chúng ta lãnh nhận không chỉ nhằm cho sự phát triển cá nhân, nhưng được trao để kết hợp với các ân ban của người khác mà phục vụ Đức Kitô và Hội Thánh của Người. Vâng, dù tôi đã cố gắng hết sức, tôi vẫn thiếu nhiều ân ban, nhưng tôi được bao quanh bởi những tín hữu khác; tôi không cần phải có tất cả mọi sự nơi chính mình. Điều quan trọng là toàn thể Hội Thánh nắm giữ sự viên mãn của ân sủng Thần Khí của Thiên Chúa.
Và điều này có nghĩa là hai điều: trước hết, chúng ta cần “quy tụ lại để cho năng động lực của Tin Mừng được tỏ lộ”, như Thầy Alois diễn tả trong đề nghị thứ ba năm 2017. Bởi vì chính khi ở với nhau, và chỉ khi ở với nhau, các ân ban của Chúa Thánh Thần mới nhận được ý nghĩa trọn vẹn của chúng.
Thứ đến, khi quy tụ trong Hội Thánh, chúng ta phải sống sự hiệp nhất trong đa dạng. Chỉ vì một người không thực hành đức tin giống hệt như tôi, điều đó không nhất thiết có nghĩa là người ấy sai. Chúng ta cần chú ý đến những người có cái nhìn khác với số đông, vì thường trong lịch sử Hội Thánh, chính một thiểu số, đôi khi chỉ là rất ít người, lại là những người nhận ra Thần Khí đang dẫn dắt Hội Thánh đi đâu. Thật vậy, Hội Thánh là chính mình khi biết lắng nghe sự đa dạng của mình.
Cách tiếp cận này không hề mang tính tương đối. Điều đó không có nghĩa Hội Thánh là nơi mà, nhân danh sự đa dạng, mỗi người đều có quyền có chân lý riêng của mình. Thánh Phaolô nhấn mạnh rằng tất cả các tín hữu tại Côrintô có cùng một Thần Khí, cùng một Chúa và cùng một Thiên Chúa. Để cho Người quy tụ chúng ta lại hầu khám phá sự phong phú trong các ân ban của Người, gìn giữ sự phong phú ấy trong chính Hội Thánh của chúng ta, và nhận ra các ân ban của Chúa Thánh Thần nơi các Hội Thánh khác, đó là những thái độ giúp chúng ta tiến gần hơn tới sự hiệp thông hữu hình của tất cả những ai yêu mến Đức Kitô.