Monthly Bible
Commentaries

Tháng Một 2024

Mở ra một con đường hy vọng

Isaia 61,1-3a
Thần khí của Đức Chúa là Chúa Thượng ngự trên tôi, vì Đức Chúa đã xức dầu tấn phong tôi, sai đi báo tin mừng cho kẻ nghèo hèn, băng bó những tấm lòng tan nát, công bố lệnh ân xá cho kẻ bị giam cầm, ngày phóng thích cho những tù nhân, công bố một năm hồng ân của Đức Chúa, một ngày báo phục của Thiên Chúa chúng ta; Người sai tôi đi oan ủi mọi kẻ khóc than, tặng cho những kẻ khóc than ở Xion tấm khăn đại lễ thay tro bụi, dầu thơm hoan lạc thay tang chế, áo ngày hội thay tâm thần sầu não. (Isaia 61,1-3a)

Hãy tưởng tượng trở về quê hương sau gần bảy mươi năm lưu đày, chỉ để thấy mọi sự hoang tàn. Cha mẹ hay ông bà bạn đã gìn giữ ký ức sống động về quê hương và thành thánh, vốn là trung tâm đời sống của dân tộc. Nhưng khi trở về, không điều gì còn giống như bạn mong đợi. Mọi sự đều nói lên nỗi tuyệt vọng và chán chường.

Đó chính là bối cảnh của những câu đầu trong chương 61 sách Isaia. Trở về sau lưu đày, dân chúng thấy đất nước và thành trì của mình đổ nát, và chính họ dường như mang dấu ấn của kinh nghiệm ấy mãi mãi. Tuy nhiên, những lời chúng ta đọc cho thấy ơn gọi đích thực của một ngôn sứ. Ngôn sứ được mời gọi nhìn nhận thực tại, với tất cả những phức tạp của nó, nhưng đồng thời mở ra một con đường hy vọng.

Vậy nguồn mạch của niềm hy vọng ấy là gì? Nó đến từ niềm tín thác của ngôn sứ rằng Thiên Chúa hiện diện qua Thần Khí của Người. Hồng ân Thần Khí không phải là một sở hữu cá nhân, không chỉ dành cho một sự an ủi riêng tư. Thần Khí dẫn chúng ta vào sự cộng tác với Thiên Chúa và với nhau, vì ích lợi của tất cả mọi người.

Khi chúng ta đón nhận sự hiện diện của Thần Khí trong đời sống mình, chúng ta được lôi cuốn vào chính sự sống mà Thiên Chúa muốn cho nhân loại và cho toàn thể thụ tạo. Theo nghĩa đó, niềm hy vọng không phải chỉ là điều thuộc lý trí hay nội tâm; nhưng là một động lực thúc đẩy chúng ta hành động, khi chúng ta để cho Thần Khí nhào nặn mình.

Tin mừng mà ngôn sứ phải loan báo ở đây là gì? Trước hết, đó là ở gần những người bị áp bức, những người còn bị giam cầm, những tấm lòng tan nát và bị tổn thương bởi tất cả những gì họ đã trải qua. Theo một nghĩa nào đó, chính những con người bị gạt ra bên lề và mong manh này sẽ trở thành tác nhân của sự thay đổi và tái thiết, khi họ được trao ban triều thiên vinh quang và dầu thơm hoan lạc, như ngôn sứ diễn tả cách thi vị về sự biến đổi của họ.

Ngôn sứ sống từ niềm xác tín rằng đau khổ sẽ không có tiếng nói cuối cùng. Thiên Chúa sẽ lại tỏ lòng ưu ái. “Ngày báo phục của Thiên Chúa chúng ta” cũng có thể được dịch là “ngày minh oan”. Điều Thiên Chúa đã hứa sẽ được thực hiện. Và lời hứa ấy trước hết là lời hứa về sự an ủi và biến đổi.

Trong bối cảnh hôm nay, bản văn này có thể được gửi đến ai? Chúng ta có thể nghĩ đến những người phải di tản vì chiến tranh hay bách hại, những người tìm kiếm một cuộc sống tốt đẹp hơn cho gia đình nhưng chỉ gặp toàn trở ngại, những nạn nhân của lạm dụng mang trong mình những vết thương mỗi ngày.

Đối với chúng ta, “ở gần họ” có nghĩa là gì? Trước hết là nhớ rằng chính Thần Khí của Thiên Chúa đang hoạt động nơi đây. Thần Khí giải thoát nhưng cũng tôn trọng tự do của mỗi người. Và người đang đau khổ cần gì? Họ cần được nói, và chúng ta cần lắng nghe và hành động cho phù hợp. Điều đó cũng có thể đòi hỏi chúng ta chấp nhận rằng không phải lúc nào mình cũng là người có thể giúp trong hoàn cảnh ấy. Nhưng đôi khi, một sự hiện diện trung tín và vô vị lợi có thể làm nảy sinh niềm tin, và theo thời gian, các vết thương có thể được chữa lành, một tự do mới được khám phá, và can đảm để tham gia vào việc tái thiết những gì đã bị phá hủy.

Ơn gọi của ngôn sứ được mô tả ở đây tóm lược cách súc tích sứ mạng của người tôi tớ Thiên Chúa trong mọi thời đại. Chúng ta có sẵn sàng đón nhận những lời của sách Isaia vào lòng không? Chúa Giêsu đã lấy chính những lời ấy làm định hướng cho cuộc đời mình (x. Tin Mừng Luca 4,17-19).

01
Những ai là người có tấm lòng tan nát quanh tôi?
02
Với tư cách cộng đoàn, chúng ta được mời gọi an ủi những ai đang than khóc như thế nào?
03
Tôi đã từng trải qua những khoảnh khắc được giải thoát chưa? Điều gì đã làm nên những kinh nghiệm ấy?

Recent meditations

Tháng Một 2026

"Nếu chị nhận ra ân huệ Thiên Chúa ban"

Gioan 4,5-15

Đức Giêsu đến một thành xứ Samari, tên là Xykha, gần thửa đất ông Giacóp đã cho con là ông Giuse. Ở đấy, có giếng của ông Giacóp. Người đi đường mỏi mệt, nên ngồi ngay xuống bờ giếng. Lúc đó vào khoảng mười hai giờ trưa. Có một người phụ nữ Samari đến lấy nước. Đức Giêsu nói với người ấy : “Chị cho tôi xin chút nước uống!” Lúc đó, các môn đệ của Người đã vào thành mua thức ăn. Người phụ nữ Samari liền nói: “Ông là người Do Thái, mà lại xin tôi, một phụ nữ Samari, cho ông nước uống sao?” Quả thế, người Do Thái không được giao thiệp với người Samari. Đức Giêsu trả lời : “Nếu chị nhận ra ân huệ Thiên Chúa ban, và ai là người nói với chị: ‘Cho tôi chút nước uống’, thì hẳn chị đã xin, và người ấy đã ban cho chị nước hằng sống.” Chị ấy nói: “Thưa ông, ông không có gầu, mà giếng lại sâu. Vậy ông lấy đâu ra nước hằng sống? Chẳng lẽ ông lớn hơn tổ phụ chúng tôi là Giacóp, người đã cho chúng tôi giếng này? Chính Người đã uống nước giếng này, cả con cháu và đàn gia súc của Người cũng vậy.” Đức Giêsu trả lời: “Ai uống nước này, sẽ lại khát. Còn ai uống nước tôi cho, sẽ không bao giờ khát nữa. Và nước tôi cho sẽ trở thành nơi người ấy một mạch nước vọt lên, đem lại sự sống đời đời.” Người phụ nữ nói với Đức Giêsu: “Thưa ông, xin ông cho tôi thứ nước ấy, để tôi hết khát và khỏi phải đến đây lấy nước.”

Tháng Mười 2025

Bố thí, cầu nguyện, ăn chay

Mátthêu 6,1-6.16-18

Đức Giêsu nói: “Khi làm việc lành phúc đức, anh em phải coi chừng, chớ có phô trương cho thiên hạ thấy. Bằng không, anh em sẽ chẳng được Cha của anh em, Đấng ngự trên trời, ban thưởng. Vậy khi bố thí, đừng có khua chiêng đánh trống, như bọn đạo đức giả thường biểu diễn trong hội đường và ngoài phố xá, cốt để người ta khen. Thầy bảo thật anh em, chúng đã được phần thưởng rồi. Còn anh, khi bố thí, đừng cho tay trái biết việc tay phải làm, để việc anh bố thí được kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh. Và khi cầu nguyện, anh em đừng làm như bọn đạo đức giả: chúng thích đứng cầu nguyện trong các hội đường, hoặc ngoài các ngã ba ngã tư, cho người ta thấy. Thầy bảo thật anh em: chúng đã được phần thưởng rồi. Còn anh, khi cầu nguyện, hãy vào phòng, đóng cửa lại, và cầu nguyện cùng Cha của anh, Đấng hiện diện nơi kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh." (...) "Rồi khi ăn chay, anh em chớ làm bộ rầu rĩ như bọn đạo đức giả: chúng làm cho ra vẻ thiểu não, để thiên hạ thấy là chúng ăn chay. Thầy bảo thật anh em, chúng đã được phần thưởng rồi. Còn anh, khi ăn chay, nên rửa mặt cho sạch, chải đầu cho thơm, để không ai thấy là anh ăn chay ngoại trừ Cha của anh, Đấng hiện diện nơi kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh."