Monthly Bible
Commentaries
Bị quật ngã, nhưng không bị tiêu diệt
2 Côrintô 4,7-18Mầu nhiệm Vượt Qua, tức là hành trình đi qua đau khổ và cái chết để tiến vào sự sống mới và vĩnh cửu, là trung tâm của đức tin Kitô giáo. Mầu nhiệm này được tỏ lộ trọn vẹn nơi cuộc đời của Đức Giêsu Nadarét, “Đấng được đặt làm Con Thiên Chúa đầy quyền năng nhờ sự phục sinh từ cõi chết” (Rôma 1,4). Nhưng mầu nhiệm ấy vẫn tiếp tục mang lại ý nghĩa cho cuộc đời của tất cả những ai bước theo Người. Trong bản văn này, thánh Phaolô Tông đồ diễn tả cuộc chiến giữa sự chết và sự sống, cũng như chiến thắng của sự sống, vẫn đang hiện diện trong đời sống hằng ngày của ngài với tư cách là một tông đồ.
Khi cố gắng làm chứng cho Tin Mừng của Đức Kitô qua những hành trình và các cuộc gặp gỡ, thánh Phaolô phải đối diện với những chống đối, điều vốn là phần của tất cả những ai thuộc về Thiên Chúa trong một thế giới thường có những ưu tiên khác. Ngài hiểu những khó khăn này như là quyền lực của sự chết đang hoạt động nơi mình; nhờ đó, trong đời sống thường ngày (đó là ý nghĩa của từ “thân xác” trong câu 10), ngài cảm nghiệm cái chết của Chúa Giêsu. Nhưng bởi vì đức tin của ngài vào sự phục sinh nối kết ngài với một Sự Sống mạnh hơn sự chết, nên những đau khổ ấy cuối cùng chỉ trở thành cơ hội để Sự Sống này được biểu lộ cách mạnh mẽ và sâu rộng hơn. Nhiều khi, chính những người khác là những người được hưởng nhờ sự sống mà ngài trao ban, còn bản thân thánh Phaolô dường như chỉ cảm nhận mặt tối của nó.
Điều đáng ngạc nhiên là chính sự mong manh, những giới hạn nhân loại của ngài lại làm cho công trình của Thiên Chúa nơi ngài trở nên khả thể. Để diễn tả điều này, vị Tông đồ dùng hình ảnh một kho tàng chứa trong bình sành: chính những khiếm khuyết của chiếc bình lại làm nổi bật giá trị của kho tàng bên trong. Theo thời gian, “con người bên ngoài” phải hao mòn đi để nhường chỗ ngày càng nhiều hơn cho điều còn lại – một con người mới được biến đổi nhờ Thần Khí Thiên Chúa. Và một hình ảnh khác, từ ngòi bút của Irenaeus of Lyons, diễn tả rõ hơn thực tại cuối cùng: như một thứ rượu quý không những làm đầy mà còn làm mới chính chiếc bình chứa nó.