Gedanken zur
Bibel
Lòng bác ái thì xây dựng
1 Côrintô 8.1-13Chúng ta có quyền ăn thịt đã được dâng cúng cho các ngẫu tượng không? Thành Côrintô phần lớn là dân ngoại; có rất nhiều đền thờ. Người ta dâng các con vật cho các thần, và thịt ấy được dùng trong các bữa tiệc tế tự hoặc được bán ngoài chợ. Dù là trong một cuộc gặp gỡ làm ăn với các đối tác không phải Kitô hữu, hay trong những lễ hội bình dân, thì cũng không thiếu những dịp để ăn thứ thịt này. Thậm chí, đối với những Kitô hữu giàu có và có thế lực, việc không làm tổn hại các mối quan hệ với giới thượng lưu vì những dè dặt tôn giáo của mình còn có thể là điều có lợi.
Những Kitô hữu này có thể dựa vào một lập luận đơn giản: chỉ có một Thiên Chúa, nên thịt dâng cúng cho các ngẫu tượng là điều không có ý nghĩa gì. Việc nhìn nhận nơi thứ thịt ấy một phẩm chất đặc biệt nào đó sẽ là gán tầm quan trọng cho các thần giả của Hy Lạp và Rôma, và đó là một sai lầm nghiêm trọng.
Thánh Phaolô xác nhận tính hợp lý của lập luận này trong một đoạn dài. Tuy nhiên, giữa hai lập luận của các tín hữu mà ngài đồng ý, ngài lưu ý rằng đối với một số Kitô hữu, chân lý hiển nhiên ấy lại không rõ ràng. Vì sự yếu kém trong hiểu biết và trong đức tin, họ gán cho thứ thịt này một tầm quan trọng mà thực ra nó không có.
Tri thức của những người mạnh có thể làm cho những người yếu vấp ngã, những người mà Đức Kitô đã nâng lên nhờ sự phục sinh của Người và Người đồng hoá với họ qua thập giá. Vì thế, một chọn lựa luân lý chỉ được hướng dẫn bởi tri thức — dù là tri thức đúng đắn! — lại khiến người ta phạm tội chống lại Đức Kitô. Nhờ cái chết của mình, Đức Kitô đã hạ mình xuống ngang hàng với những người yếu, và nhờ sự phục sinh, Người ban cho họ một phẩm giá vô song. Hơn nữa, khi trở nên anh em với mọi người, Người làm cho chúng ta trở thành anh chị em của nhau. Vì những điều đó, bất cứ ai làm cho một người anh em hay chị em yếu đuối sa ngã thì lại làm điều hoàn toàn trái ngược với điều Đức Giêsu đã thực hiện trên thập giá, cho dù xét theo lý lẽ họ có đúng đi nữa.
Câu trả lời đã có ngay ở câu đầu của chương: Sự hiểu biết đó sinh lòng kiêu ngạo, còn lòng bác ái thì xây dựng. Trong đời sống của các Kitô hữu với nhau, tình huynh đệ là nền tảng vững chắc và lành mạnh hơn bất cứ tri thức nào. Dĩ nhiên, thánh Phaolô không hề loại bỏ tri thức trong lãnh vực đức tin. Ngài ca ngợi sự hiểu biết của các tín hữu Côrintô (1,5) và biết rõ rằng tri thức cũng có thể “xây dựng” cộng đoàn (x. chương 14). Hơn nữa, nếu thánh Phaolô chống lại tri thức, thì liệu ngài có dành столько thời gian và công sức để giảng dạy không? Vấn đề không bao giờ nằm ở chính tri thức, nhưng ở ảo tưởng cho rằng nhờ có tri thức mà người ta được miễn trừ khỏi việc yêu thương (13,2). Sau cùng, chính đức ái là điều quan trọng, là điều tồn tại (13,13). Mọi hành vi yêu thương mà chúng ta thực hiện theo bước chân Đức Kitô đều mang giá trị vĩnh cửu và sẽ tồn tại, bởi vì đó là phản ánh của Tình Yêu hoàn hảo mà Đức Kitô đã biểu lộ trên thập giá.