Gedanken zur
Bibel
Mở ra một con đường hy vọng
Isaia 61,1-3aHãy tưởng tượng trở về quê hương sau gần bảy mươi năm lưu đày, chỉ để thấy mọi sự hoang tàn. Cha mẹ hay ông bà bạn đã gìn giữ ký ức sống động về quê hương và thành thánh, vốn là trung tâm đời sống của dân tộc. Nhưng khi trở về, không điều gì còn giống như bạn mong đợi. Mọi sự đều nói lên nỗi tuyệt vọng và chán chường.
Đó chính là bối cảnh của những câu đầu trong chương 61 sách Isaia. Trở về sau lưu đày, dân chúng thấy đất nước và thành trì của mình đổ nát, và chính họ dường như mang dấu ấn của kinh nghiệm ấy mãi mãi. Tuy nhiên, những lời chúng ta đọc cho thấy ơn gọi đích thực của một ngôn sứ. Ngôn sứ được mời gọi nhìn nhận thực tại, với tất cả những phức tạp của nó, nhưng đồng thời mở ra một con đường hy vọng.
Vậy nguồn mạch của niềm hy vọng ấy là gì? Nó đến từ niềm tín thác của ngôn sứ rằng Thiên Chúa hiện diện qua Thần Khí của Người. Hồng ân Thần Khí không phải là một sở hữu cá nhân, không chỉ dành cho một sự an ủi riêng tư. Thần Khí dẫn chúng ta vào sự cộng tác với Thiên Chúa và với nhau, vì ích lợi của tất cả mọi người.
Khi chúng ta đón nhận sự hiện diện của Thần Khí trong đời sống mình, chúng ta được lôi cuốn vào chính sự sống mà Thiên Chúa muốn cho nhân loại và cho toàn thể thụ tạo. Theo nghĩa đó, niềm hy vọng không phải chỉ là điều thuộc lý trí hay nội tâm; nhưng là một động lực thúc đẩy chúng ta hành động, khi chúng ta để cho Thần Khí nhào nặn mình.
Tin mừng mà ngôn sứ phải loan báo ở đây là gì? Trước hết, đó là ở gần những người bị áp bức, những người còn bị giam cầm, những tấm lòng tan nát và bị tổn thương bởi tất cả những gì họ đã trải qua. Theo một nghĩa nào đó, chính những con người bị gạt ra bên lề và mong manh này sẽ trở thành tác nhân của sự thay đổi và tái thiết, khi họ được trao ban triều thiên vinh quang và dầu thơm hoan lạc, như ngôn sứ diễn tả cách thi vị về sự biến đổi của họ.
Ngôn sứ sống từ niềm xác tín rằng đau khổ sẽ không có tiếng nói cuối cùng. Thiên Chúa sẽ lại tỏ lòng ưu ái. “Ngày báo phục của Thiên Chúa chúng ta” cũng có thể được dịch là “ngày minh oan”. Điều Thiên Chúa đã hứa sẽ được thực hiện. Và lời hứa ấy trước hết là lời hứa về sự an ủi và biến đổi.
Trong bối cảnh hôm nay, bản văn này có thể được gửi đến ai? Chúng ta có thể nghĩ đến những người phải di tản vì chiến tranh hay bách hại, những người tìm kiếm một cuộc sống tốt đẹp hơn cho gia đình nhưng chỉ gặp toàn trở ngại, những nạn nhân của lạm dụng mang trong mình những vết thương mỗi ngày.
Đối với chúng ta, “ở gần họ” có nghĩa là gì? Trước hết là nhớ rằng chính Thần Khí của Thiên Chúa đang hoạt động nơi đây. Thần Khí giải thoát nhưng cũng tôn trọng tự do của mỗi người. Và người đang đau khổ cần gì? Họ cần được nói, và chúng ta cần lắng nghe và hành động cho phù hợp. Điều đó cũng có thể đòi hỏi chúng ta chấp nhận rằng không phải lúc nào mình cũng là người có thể giúp trong hoàn cảnh ấy. Nhưng đôi khi, một sự hiện diện trung tín và vô vị lợi có thể làm nảy sinh niềm tin, và theo thời gian, các vết thương có thể được chữa lành, một tự do mới được khám phá, và can đảm để tham gia vào việc tái thiết những gì đã bị phá hủy.
Ơn gọi của ngôn sứ được mô tả ở đây tóm lược cách súc tích sứ mạng của người tôi tớ Thiên Chúa trong mọi thời đại. Chúng ta có sẵn sàng đón nhận những lời của sách Isaia vào lòng không? Chúa Giêsu đã lấy chính những lời ấy làm định hướng cho cuộc đời mình (x. Tin Mừng Luca 4,17-19).