Gedanken zur
Bibel
Tìm ra con đường của mình
1 Samuel 3,1-10Đôi khi chúng ta nghe một người trẻ nói: “Tôi muốn biết Thiên Chúa muốn tôi làm gì với cuộc đời mình. Dù đã suy nghĩ về điều đó từ lâu, tôi vẫn chưa tìm được câu trả lời.” Thật đẹp biết bao khi một người có câu hỏi như thế: đừng coi đó là một vấn đề! Biết bao người đi hết quãng đời học sinh, tìm việc làm, “ổn định cuộc sống” theo cách này hay cách khác, và chỉ rất muộn trong đời mới đặt ra câu hỏi ấy, hoặc thậm chí hầu như không bao giờ nghĩ đến. Có được câu hỏi này, dù có gây bối rối, vẫn là một ân ban của Thiên Chúa. Nhưng phải nói gì với người đang hỏi: “Tôi có những dự định, nhưng làm sao tôi biết đó thực sự là con đường dành cho tôi, là thánh ý Thiên Chúa, hay chỉ là điều tôi tự nghĩ ra? Làm sao tôi phân biệt được?”
Tiếng gọi mà Samuen nghe – cậu không nhận ra nó từ đâu đến. Rất thường khi, tiếng gọi của Thiên Chúa trong chúng ta cũng kín đáo đến mức chúng ta cần sự xác nhận của người khác để có thể chắc chắn rằng mình đang chú ý đến một điều có thật, chứ không chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng. Samuen có được sự xác nhận ấy nơi ông Êli. Ông khích lệ nhưng không cản trở. Ông không cố giải thích hay xen mình như một trung gian. Ông chỉ bảo Samuen ở lại nơi Thiên Chúa đang nói, biết lắng nghe và đừng vội vã rời đi.
Khi một điều cứ trở đi trở lại, có lẽ chúng ta cần chú ý. Thiên Chúa không rút lại (thu hồi) lời kêu gọi hay lời hứa của Người (x. Rm 11,29 – thánh Phaolô nói điều này trong bối cảnh nói về dân Israel). Nghịch lý là: câu hỏi và con đường mà nó dẫn chúng ta đến xuất phát từ việc lắng nghe sâu xa nơi cõi lòng mình, nhưng chúng ta sẽ không bao giờ tìm được câu trả lời nếu chỉ quy hướng về chính mình.