每月聖經 省思
Anh có muốn khỏi bệnh không?
Gioan 5,1-9Chúa Giêsu nhìn người đàn ông đang nằm dưới đất với lòng trắc ẩn. Ông đã bị tàn tật suốt ba mươi tám năm… thật quá lâu! Ông đã mất khả năng tự chủ, và hơn nữa, không có ai giúp đỡ ông. Chúa Giêsu thấy cảnh khốn cùng, nỗi đau khổ và sự tuyệt vọng của ông, và Người nói với ông: “Anh có muốn được khỏi bệnh không?” Người bại liệt không phải là người xin được chữa lành; chính Chúa Giêsu đã đặt câu hỏi ấy.
Anh có muốn được khỏi bệnh không? Ai lại không muốn được chữa lành? Thế nhưng câu trả lời của người bại liệt lại gián tiếp. Bị bất động và tuyệt vọng như thế, ông thậm chí không thể đưa ra một câu trả lời đơn sơ và rõ ràng. Có lẽ ông cũng không tin rằng điều gì tích cực có thể xảy đến cho mình. Với người bị bỏ rơi dường như không thể tự mình làm được gì này, Chúa Giêsu ban cho ông ơn chữa lành. Người không nói: “Anh đã được khỏi bệnh!” Nhưng nói: “Anh hãy trỗi dậy, vác chõng mà đi!” Như thể Người nói với ông: “Từ nay, hãy nắm lấy cuộc đời mình! Anh có thể làm được!”
Mỗi câu chuyện chữa lành do Chúa Giêsu thực hiện đều mặc khải lòng nhân lành vô biên của Đấng đã sai Người. Thiên Chúa muốn sự sống viên mãn cho mỗi con người. Biết bao câu chuyện trong Thánh Kinh cho thấy một Thiên Chúa không thể dửng dưng trước đau khổ của dân Người và của thụ tạo. Thiên Chúa Tạo Hóa cũng là Thiên Chúa Cứu Độ. Không một quy định tôn giáo nào, dù quan trọng như luật ngày Sabát, có thể ngăn cản Chúa Giêsu chữa lành người bệnh. Người được chữa lành được tái hội nhập trọn vẹn vào đời sống cộng đồng.
Chúng ta có thể đọc câu chuyện này dưới ánh sáng những hoàn cảnh của chính mình. Trong mỗi chúng ta đều có những vết thương: ký ức về một sự sỉ nhục, một giấc mơ không thành, một ước muốn chưa được đáp ứng. Không dễ gì đối diện với chúng. Đôi khi chúng ta trốn chạy hoặc che giấu chúng vì chúng làm ta đau đớn hoặc khiến ta cảm thấy xấu hổ.
Vì sợ thất bại, sợ sai lầm, chúng ta thiếu sự táo bạo để dám mạo hiểm, dám đảm nhận trách nhiệm và chấp nhận hậu quả của quyết định mình. Thay vì nắm lấy điều có thể làm được, chúng ta thường bị tê liệt trước điều không thể. Chúng ta đổ lỗi cho người khác: cha mẹ, thầy cô, các nhà hoạch định chính sách, các nhà lãnh đạo doanh nghiệp hay Giáo hội.
Những vấn đề nghiêm trọng của thế giới cũng đè nặng trên chúng ta: biến đổi khí hậu, bất bình đẳng, cạnh tranh tàn khốc trong lĩnh vực kinh tế, các xung đột và chiến tranh quốc tế, khủng hoảng người tị nạn… Trước những thách đố của thế giới, chúng ta cảm thấy bất lực và nghèo nàn. Hành tinh của chúng ta giống như người đàn ông trong Tin Mừng đã bị tàn tật suốt ba mươi tám năm.
Trong đời sống cộng đồng cũng như trong đời sống cá nhân, thay vì rơi vào thái độ định mệnh, liệu chúng ta có thể lắng nghe lời Chúa Giêsu: Con có muốn được khỏi bệnh không? Con có muốn thay đổi cuộc đời mình không? Con có muốn một cuộc sống viên mãn không? Con có muốn thay đổi xã hội, làm cho trái đất trở nên đáng sống hơn cho mọi người không? Con có tin điều đó là có thể không? Vậy thì hãy đứng lên! Hãy bắt đầu ngay hôm nay, hãy nhận lấy phần trách nhiệm của mình! Hãy bước đi bước đầu tiên, con không còn cô đơn nữa! Hãy tìm những người bạn cùng chia sẻ một đức tin, cùng những giá trị. Cùng với tất cả những con người thiện chí – và có rất nhiều! – hãy chăm sóc công trình tạo dựng. Khi làm như thế, con sẽ tìm thấy ý nghĩa cho cuộc đời mình.
Trong thinh lặng cầu nguyện, chúng ta hãy lắng nghe tiếng nói của Đức Kitô, và cũng hãy chiêm ngắm ánh nhìn của Người đang thì thầm với chúng ta: con có muốn được khỏi bệnh không?