每月聖經 省思
Mở rộng tình bạn
Công vụ Tông đồ 2,1-11Ở đây, các môn đệ đều ở cùng một nơi, bên nhau. Hãy hình dung nơi ấy: đó có thể là một nơi chốn cụ thể như một căn phòng hay một ngôi nhà. Việc ở cùng một nơi cũng có thể mang ý nghĩa cùng chung một tâm tình, một lối suy nghĩ hay cảm xúc: chẳng hạn, chúng ta có thể hình dung các môn đệ cùng có một tình yêu dành cho Thiên Chúa, hoặc cùng cảm thấy nhớ Chúa Giêsu, hay thao thức tự hỏi tương lai sẽ ra sao đối với họ… có lẽ họ đang ở trong nhiều “nơi chốn” khác nhau! Những nơi chốn ấy, dù là cụ thể – như một căn phòng – hay trừu tượng và mang tính biểu tượng – như một tâm tình hay cảm xúc – đều giúp chúng ta quy tụ lại với nhau và tạo nên cảm thức thuộc về cùng một cộng đoàn và căn tính chung. Vì thế, những nơi chốn như thế trên hành trình của chúng ta thật hữu ích và đem lại sự sống.
Tuy nhiên, những nơi chốn – dù cụ thể hay mang tính biểu tượng – cũng có thể khiến chúng ta khép kín trước những con người hay sự việc mà, theo kinh nghiệm sống của chúng ta, là khác biệt, xa lạ hoặc kỳ lạ. Chúng ta có thể không muốn bước ra “bên ngoài”. Khi đó, một nơi vốn đem lại sự sống lại trở thành điều ngược lại – một “căn phòng vọng lại âm thanh”, một nhóm khép kín dành riêng cho một số người. Chúng ta không thể sống mãi trong một nơi chốn suốt cả cuộc đời mà vẫn trưởng thành, phục vụ tha nhân và phụng sự Thiên Chúa. Và Thiên Chúa, Đấng vượt trên mọi nơi chốn ấy, mời gọi chúng ta bước ra ngoài: ở đây, chúng ta thấy Chúa Thánh Thần ngự đến và tràn đầy nơi các môn đệ đang quy tụ, đồng thời ban cho họ khả năng vượt ra khỏi việc chỉ ở trong “một nơi”, để đến với người khác mà không đánh mất chính cộng đoàn của mình. Điều đó giống như đang ngồi trên một chiếc xích đu, chuyển động tới lui. Chính sự chuyển động liên tục ấy giúp chúng ta tìm được sự quân bình giữa việc đào sâu căn tính của mình và hiện diện với người khác theo cách đem lại sự sống.
Sau đó, các môn đệ bắt đầu nói nhiều thứ tiếng khác nhau. Việc nói một ngôn ngữ khác không chỉ đơn thuần là sử dụng đúng từ ngữ và văn phạm. Đó còn là cách diễn tả cái nhìn của chúng ta về thế giới và cách câu chuyện đời mình hình thành nên con người chúng ta. Trong bất cứ ngôn ngữ nào cũng luôn có những yếu tố khó, thậm chí không thể chuyển dịch, bởi chúng không thể được hiểu chỉ bằng việc nghe hay đọc từ ngữ. Còn có những yếu tố khác thuộc về bối cảnh cần được hiểu, hoặc đôi khi cần phải có một kinh nghiệm trực tiếp mới có thể cảm nhận được. Nếu chúng ta chỉ dừng lại ở bề mặt của ngôn từ, điều đó có thể dẫn đến những hiểu lầm, nếu không muốn nói là thành kiến và nỗi sợ hãi đối với những người khác với mình.
Chúng ta cần có sự đơn sơ để xin người khác giải thích thêm, và cũng cần có sự khiêm tốn để chấp nhận rằng đôi khi chúng ta đơn giản là không thể hoàn toàn hiểu được người khác. Điều đó không nên ngăn cản chúng ta cùng nhau bước đi trên con đường tình bạn; trái lại, điều ấy giúp chúng ta nhận ra rằng chúng ta không hoàn toàn giống nhau và biết học hỏi lẫn nhau trong khả năng có thể. Điều tương tự cũng xảy ra khi chúng ta nói: có thể chúng ta không nhận ra rằng điều mình nói lại không có ý nghĩa đối với người khác.
Trong ngày lễ Ngũ Tuần, những người thuộc “mọi dân nước” bắt đầu được nghe nói về những kỳ công của Thiên Chúa bằng chính ngôn ngữ của mình. Khi nói về những kỳ công của Thiên Chúa, chúng ta cần nghĩ đến người mà mình đang nói với họ. Mỗi người, mỗi nhóm và mỗi cộng đoàn đều hiểu, nhìn và sống trong thế giới theo những cách khác nhau; vì thế, họ cũng có “ngôn ngữ” riêng, “nền văn hóa” riêng của mình. Hãy nghĩ xem bạn sẽ diễn tả một kinh nghiệm quan trọng của mình như thế nào cho một em nhỏ, cho một người đồng trang lứa với bạn, và cho một người lớn tuổi hơn nhiều. Sứ điệp sâu xa có thể vẫn là một, nhưng cần phải dùng những lời lẽ khác nhau để mỗi người có thể hiểu được.
Xin cho chúng ta, suốt cả cuộc đời mình, luôn cảm nhận được Chúa Thánh Thần không ngừng mời gọi chúng ta bước ra khỏi “nơi chốn” của mình để loan báo những kỳ công của Thiên Chúa.