Comentarios bíblicos
mensuales

Tháng Mười Một 2025

Tìm ra con đường của mình

1 Samuel 3,1-10
Cậu bé Samuen phụng sự Đức Chúa, có ông Êli trông nom. Thời ấy, lời Đức Chúa thì hiếm và thị kiến cũng không hay xảy ra. Một ngày kia, ông Êli đang ngủ ở chỗ ông, mắt ông đã bắt đầu mờ, ông không còn thấy nữa. Đèn của Thiên Chúa chưa tắt và Samuen đang ngủ trong đền thờ Đức Chúa, nơi có đặt Hòm Bia Thiên Chúa. Đức Chúa gọi Samuen. Cậu thưa: “Dạ, con đây!” Rồi chạy lại với ông Êli và thưa: “Dạ, con đây, thầy gọi con.” Ông bảo: “Thầy không gọi con đâu. Con về ngủ đi.” Cậu bèn đi ngủ. Đức Chúa lại gọi Samuen lần nữa. Samuen dậy, đến với ông Êli và thưa : “Dạ, con đây, thầy gọi con.” Ông bảo: “Thầy không gọi con đâu, con ạ. Con về ngủ đi.” Bấy giờ Samuen chưa biết Đức Chúa, và lời Đức Chúa chưa được mặc khải cho cậu. Đức Chúa lại gọi Samuen lần thứ ba. Cậu dậy, đến với ông Êli và thưa: “Dạ, con đây, thầy gọi con.” Bấy giờ ông Êli hiểu là Đức Chúa gọi cậu bé. Ông Êli nói với Samuen: “Con về ngủ đi, và hễ có ai gọi con thì con thưa: ‘Lạy Đức Chúa, xin Ngài phán, vì tôi tớ Ngài đang lắng nghe.’” Samuen về ngủ ở chỗ của mình. Đức Chúa đến, đứng đó và gọi như những lần trước: “Samuen! Samuen!” Samuen thưa: “Xin Ngài phán, vì tôi tớ Ngài đang lắng nghe.”

Đôi khi chúng ta nghe một người trẻ nói: “Tôi muốn biết Thiên Chúa muốn tôi làm gì với cuộc đời mình. Dù đã suy nghĩ về điều đó từ lâu, tôi vẫn chưa tìm được câu trả lời.” Thật đẹp biết bao khi một người có câu hỏi như thế: đừng coi đó là một vấn đề! Biết bao người đi hết quãng đời học sinh, tìm việc làm, “ổn định cuộc sống” theo cách này hay cách khác, và chỉ rất muộn trong đời mới đặt ra câu hỏi ấy, hoặc thậm chí hầu như không bao giờ nghĩ đến. Có được câu hỏi này, dù có gây bối rối, vẫn là một ân ban của Thiên Chúa. Nhưng phải nói gì với người đang hỏi: “Tôi có những dự định, nhưng làm sao tôi biết đó thực sự là con đường dành cho tôi, là thánh ý Thiên Chúa, hay chỉ là điều tôi tự nghĩ ra? Làm sao tôi phân biệt được?”

Tiếng gọi mà Samuen nghe – cậu không nhận ra nó từ đâu đến. Rất thường khi, tiếng gọi của Thiên Chúa trong chúng ta cũng kín đáo đến mức chúng ta cần sự xác nhận của người khác để có thể chắc chắn rằng mình đang chú ý đến một điều có thật, chứ không chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng. Samuen có được sự xác nhận ấy nơi ông Êli. Ông khích lệ nhưng không cản trở. Ông không cố giải thích hay xen mình như một trung gian. Ông chỉ bảo Samuen ở lại nơi Thiên Chúa đang nói, biết lắng nghe và đừng vội vã rời đi.

Khi một điều cứ trở đi trở lại, có lẽ chúng ta cần chú ý. Thiên Chúa không rút lại (thu hồi) lời kêu gọi hay lời hứa của Người (x. Rm 11,29 – thánh Phaolô nói điều này trong bối cảnh nói về dân Israel). Nghịch lý là: câu hỏi và con đường mà nó dẫn chúng ta đến xuất phát từ việc lắng nghe sâu xa nơi cõi lòng mình, nhưng chúng ta sẽ không bao giờ tìm được câu trả lời nếu chỉ quy hướng về chính mình.

01
Khi nào bạn đã cảm nhận niềm vui khi làm một điều mà bạn biết là đúng với mình?
02
Những điều nào mà xã hội coi là ưu tiên lại không thực sự quan trọng đối với bạn? Điều gì là quan trọng trong cuộc sống của bạn?
03
Chúng ta khao khát tự do và cũng khao khát khám phá lời mời gọi của Thiên Chúa cho đời mình. Bạn có những kinh nghiệm nào cho thấy hai điều này có thể đi đôi với nhau?

Meditaciones recientes

Tháng Một 2026

"Nếu chị nhận ra ân huệ Thiên Chúa ban"

Gioan 4,5-15

Đức Giêsu đến một thành xứ Samari, tên là Xykha, gần thửa đất ông Giacóp đã cho con là ông Giuse. Ở đấy, có giếng của ông Giacóp. Người đi đường mỏi mệt, nên ngồi ngay xuống bờ giếng. Lúc đó vào khoảng mười hai giờ trưa. Có một người phụ nữ Samari đến lấy nước. Đức Giêsu nói với người ấy : “Chị cho tôi xin chút nước uống!” Lúc đó, các môn đệ của Người đã vào thành mua thức ăn. Người phụ nữ Samari liền nói: “Ông là người Do Thái, mà lại xin tôi, một phụ nữ Samari, cho ông nước uống sao?” Quả thế, người Do Thái không được giao thiệp với người Samari. Đức Giêsu trả lời : “Nếu chị nhận ra ân huệ Thiên Chúa ban, và ai là người nói với chị: ‘Cho tôi chút nước uống’, thì hẳn chị đã xin, và người ấy đã ban cho chị nước hằng sống.” Chị ấy nói: “Thưa ông, ông không có gầu, mà giếng lại sâu. Vậy ông lấy đâu ra nước hằng sống? Chẳng lẽ ông lớn hơn tổ phụ chúng tôi là Giacóp, người đã cho chúng tôi giếng này? Chính Người đã uống nước giếng này, cả con cháu và đàn gia súc của Người cũng vậy.” Đức Giêsu trả lời: “Ai uống nước này, sẽ lại khát. Còn ai uống nước tôi cho, sẽ không bao giờ khát nữa. Và nước tôi cho sẽ trở thành nơi người ấy một mạch nước vọt lên, đem lại sự sống đời đời.” Người phụ nữ nói với Đức Giêsu: “Thưa ông, xin ông cho tôi thứ nước ấy, để tôi hết khát và khỏi phải đến đây lấy nước.”

Tháng Mười 2025

Bố thí, cầu nguyện, ăn chay

Mátthêu 6,1-6.16-18

Đức Giêsu nói: “Khi làm việc lành phúc đức, anh em phải coi chừng, chớ có phô trương cho thiên hạ thấy. Bằng không, anh em sẽ chẳng được Cha của anh em, Đấng ngự trên trời, ban thưởng. Vậy khi bố thí, đừng có khua chiêng đánh trống, như bọn đạo đức giả thường biểu diễn trong hội đường và ngoài phố xá, cốt để người ta khen. Thầy bảo thật anh em, chúng đã được phần thưởng rồi. Còn anh, khi bố thí, đừng cho tay trái biết việc tay phải làm, để việc anh bố thí được kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh. Và khi cầu nguyện, anh em đừng làm như bọn đạo đức giả: chúng thích đứng cầu nguyện trong các hội đường, hoặc ngoài các ngã ba ngã tư, cho người ta thấy. Thầy bảo thật anh em: chúng đã được phần thưởng rồi. Còn anh, khi cầu nguyện, hãy vào phòng, đóng cửa lại, và cầu nguyện cùng Cha của anh, Đấng hiện diện nơi kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh." (...) "Rồi khi ăn chay, anh em chớ làm bộ rầu rĩ như bọn đạo đức giả: chúng làm cho ra vẻ thiểu não, để thiên hạ thấy là chúng ăn chay. Thầy bảo thật anh em, chúng đã được phần thưởng rồi. Còn anh, khi ăn chay, nên rửa mặt cho sạch, chải đầu cho thơm, để không ai thấy là anh ăn chay ngoại trừ Cha của anh, Đấng hiện diện nơi kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh."